MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Ánh Trăng Sáng Của Chồng CũChương 12

Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Ánh Trăng Sáng Của Chồng Cũ

Chương 12

966 từ

Sáng thứ Hai tại văn phòng Tinh Hà, không khí bỗng trở nên xôn xao khác thường. Một lẵng hoa diên vĩ xanh – loài hoa Nhược Hy yêu thích nhất – được đặt ngay ngắn trên bàn làm việc của cô, kèm theo một tấm thiệp viết tay bằng mực đen lịch lãm: "Chào mừng em trở lại với thế giới của những giấc mơ bằng gạch và đá. Mong sớm được thấy kiệt tác của em."

Nhược Hy còn chưa kịp đoán ra chủ nhân của bó hoa thì cửa phòng họp mở ra. Giang Thần bước vào, đi cùng một người đàn ông lạ mặt. Anh ta mặc bộ suit màu xám tro, dáng người cao ráo, gương mặt mang nét lãng tử, phóng khoáng của những người làm nghệ thuật lâu năm tại châu Âu.

"Giới thiệu với mọi người, đây là Tạ Minh Triết, kiến trúc sư trưởng vừa từ chi nhánh London trở về. Anh ấy sẽ là người cố vấn chuyên môn và giám sát kỹ thuật cho dự án Nguyệt Quế của Nhược Hy."

Nhược Hy ngẩn người. Tạ Minh Triết – cái tên này cô không hề lạ lẫm. Anh là đàn anh khóa trên xuất sắc nhất ở trường đại học, người từng cùng cô giành giải thưởng kiến trúc quốc tế năm nào. Kiếp trước, sau khi cô kết hôn và lui về hậu phương, cô đã hoàn toàn mất liên lạc với anh.

"Nhược Hy, đã lâu không gặp. Em vẫn rạng rỡ như ngày nào." Minh Triết mỉm cười, nụ cười ấm áp như nắng mùa thu, hoàn toàn đối lập với sự lạnh lẽo của Lục Cận Ngôn.

"Đàn anh Tạ... Thật bất ngờ khi anh quay về." Nhược Hy bắt tay anh, cảm nhận được sự trân trọng và lịch thiệp từ đối phương.

Sự xuất hiện của Minh Triết như một luồng gió mới thổi vào cuộc sống của cô. Anh không chỉ hiểu những ý tưởng điên rồ của cô mà còn giúp cô hoàn thiện chúng bằng kinh nghiệm thực tế tại nước ngoài. Họ thường cùng nhau ở lại văn phòng muộn, tranh luận về một kết cấu vòm hay cùng nhau đi ăn tối tại một quán nhỏ ven đường để bàn bạc công việc.

Tuy nhiên, tin tức này nhanh chóng bay đến tai Lục Cận Ngôn.

Tại văn phòng tổng giám đốc Lục thị, bầu không khí như có bão tố. Thư ký Lâm đứng run rẩy báo cáo: "Thưa Lục tổng, dự án Nguyệt Quế đang tiến triển rất nhanh nhờ có sự hỗ trợ của Tạ Minh Triết. Nghe nói... họ là thanh mai trúc mã, quan hệ rất thân thiết."

Lục Cận Ngôn ném chiếc bút máy xuống bàn, mực văng tung tóe trên bản báo cáo. "Thanh mai trúc mã? Một kiến trúc sư quèn từ London về mà cũng dám gọi là đối thủ của tôi?"

Anh lập tức mở máy tính, tra cứu thông tin về Tạ Minh Triết. Nụ cười tự tin hiện lên trên môi anh tắt ngấm khi thấy gia thế của đối phương. Tạ gia là một gia tộc lâu đời trong ngành vật liệu xây dựng ở phương Tây, tiềm lực tài chính không hề kém cạnh Lục thị, và quan trọng hơn, Minh Triết có thứ mà Cận Ngôn không có: Sự thấu hiểu về tâm hồn nghệ sĩ của Nhược Hy.

Không thể ngồi yên, Lục Cận Ngôn lấy cớ "kiểm tra tiến độ đột xuất" để đến Tinh Hà.

Vừa bước vào phòng làm việc, cảnh tượng trước mắt khiến anh sôi máu. Nhược Hy đang cúi đầu bên bản vẽ, tóc cô hơi xõa xuống, và Tạ Minh Triết đang nhẹ nhàng vén lọn tóc đó ra sau tai cho cô, khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở cũng có thể chạm nhau.

"Thẩm Nhược Hy!" Giọng Cận Ngôn vang lên đầy nộ khí, phá tan không gian yên bình.

Nhược Hy giật mình ngẩng đầu, mày thanh nhíu lại: "Lục tổng, anh lại đến có việc gì?"

Cận Ngôn bước tới, gạt Minh Triết sang một bên một cách thô bạo, chiếm lấy vị trí ngay cạnh cô. "Tôi đến để xem dự án mà Lục thị đổ tiền vào đang được thực hiện như thế nào. Hay là kiến trúc sư chính của tôi đang mải mê 'thảo luận' những chuyện ngoài lề?"

Minh Triết không hề nao núng, anh chỉnh lại vạt áo, nhìn Cận Ngôn bằng ánh mắt thản nhiên: "Lục tổng, kiến trúc cần sự thăng hoa và không gian yên tĩnh. Sự xuất hiện đầy mùi thuốc súng của anh có vẻ không phù hợp ở đây."

"Anh là ai mà có quyền dạy bảo tôi?" Cận Ngôn nhếch môi khinh bỉ.

"Tôi là cộng sự của Nhược Hy. Và có lẽ, tôi là người hiểu cô ấy nhất lúc này." Minh Triết mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức.

Ánh mắt hai người đàn ông chạm nhau, nảy ra những tia lửa điện. Nhược Hy đứng giữa, cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Cô nhìn Cận Ngôn, giọng lạnh nhạt: "Lục tổng, nếu anh đến vì công việc, mời ngồi xuống. Nếu anh đến để gây sự, mời anh về cho. Tôi không có thời gian tiếp đón."

Cận Ngôn nghẹn họng. Anh nhận ra, sự xuất hiện của Minh Triết đã khiến địa vị "duy nhất" của anh trong đời cô hoàn toàn lung lay. Đây không còn là cuộc chơi của một mình anh nữa. Anh đã gặp phải một đối thủ xứng tầm, kẻ không dùng quyền lực để ép buộc, mà dùng sự dịu dàng để chiếm lấy trái tim người phụ nữ mà anh vừa đánh mất.

Cơn ghen tuông cuồng bạo bắt đầu thiêu đốt lý trí của vị tổng tài cao ngạo.