1,016 từ
Khách sạn Grand Plaza rực rỡ ánh đèn pha lê, nơi diễn ra đêm tiệc đấu giá từ thiện lớn nhất năm của giới thượng lưu. Đây cũng là dịp để Lục thị và Tinh Hà ra mắt bản phối cảnh chính thức của dự án Nguyệt Quế.
Nhược Hy bước xuống từ chiếc xe của Tạ Minh Triết, ngay lập tức mọi ống kính máy ảnh đều hướng về phía cô. Hôm nay, cô không chọn phong cách thanh lịch thường thấy, mà khoác lên mình một thiết kế đầm đuôi cá màu đỏ rượu vang xẻ sâu ở lưng. Chiếc váy ôm sát lấy những đường cong mềm mại, tôn lên làn da trắng sứ như phát sáng dưới ánh đèn. Mái tóc đen tuyền được búi cao, để lộ chiếc cổ thanh mảnh và đôi xương quai xanh quyến rũ.
Tạ Minh Triết đặt tay lên eo cô, một cử chỉ lịch thiệp nhưng đầy ý vị che chở. Nhược Hy khẽ mỉm cười, vẻ đẹp của cô lúc này không còn là đóa hoa nhài trong trẻo, mà là một đóa hồng gai rực rỡ và đầy quyền năng.
Ở phía bên kia sảnh tiệc, Lục Cận Ngôn đang cầm ly rượu vang, vây quanh anh là các đối tác lớn. Thế nhưng, đôi mắt anh đã dán chặt vào Nhược Hy ngay từ giây phút cô xuất hiện. Hơi thở anh nghẹn lại. Anh chưa bao giờ thấy cô rực cháy đến thế. Trong ký ức của anh, cô luôn là người phụ nữ mặc tạp dề đứng trong bếp, hoặc những bộ đồ nhạt nhòa luôn cố gắng làm hài lòng anh. Còn người phụ nữ trước mắt... cô ấy rực rỡ đến mức khiến anh thấy chói mắt và lo sợ.
Cơn ghen tuông bùng lên khi anh thấy bàn tay của Tạ Minh Triết đặt trên eo cô. Cận Ngôn dứt khoát rời khỏi đám đông, sải bước về phía hai người.
"Thẩm Nhược Hy, cô đến muộn." Giọng anh trầm đục, mang theo áp lực nặng nề.
"Tiệc mới bắt đầu mười phút thôi, Lục tổng. Sự xuất hiện của chúng tôi vẫn rất đúng lúc mà." Tạ Minh Triết mỉm cười đáp trả, không hề nao núng trước hàn khí của đối phương.
Nhược Hy không thèm nhìn Cận Ngôn, cô chỉ gật đầu xã giao rồi cùng Minh Triết đi về phía bục đấu giá. Sự phớt lờ của cô khiến dây thần kinh trong đầu Cận Ngôn như muốn đứt tung.
Khi buổi đấu giá tạm nghỉ, Nhược Hy đi ra phía ban công vắng người để hít thở không khí. Gió đêm se lạnh thổi qua làn da trần ở lưng, khiến cô khẽ rùng mình. Đột nhiên, một chiếc áo vest sặc mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc choàng lên vai cô.
Cô xoay người lại, Lục Cận Ngôn đã đứng sát ngay sau lưng. Anh không để cô kịp phản ứng, đẩy cô vào góc tối của ban công, nơi ánh đèn tiệc không thể chạm đến.
"Buông tôi ra, Cận Ngôn!" Cô thì thầm, giọng nói mang theo sự tức giận.
"Để hắn chạm vào eo, cô thấy thích lắm sao?" Cận Ngôn ép sát cô vào lan can đá. Khoảng cách lúc này bằng không. Lồng ngực rắn chắc của anh tì sát vào khuôn ngực căng phồng của cô qua lớp vải lụa mỏng manh. Nhịp tim của cả hai đập loạn xạ, hòa vào tiếng nhạc du dương từ bên trong sảnh tiệc.
Anh cúi thấp đầu, mũi chạm vào mũi cô. Hơi thở nóng hổi trộn lẫn vị rượu vang nồng nàn phả lên môi cô. "Nhược Hy, tôi sắp phát điên vì cô rồi."
Bàn tay to lớn của anh trượt từ vai xuống rãnh lưng trần sâu thẳm của cô. Sự tiếp xúc giữa lòng bàn tay nóng rực và làn da mát lạnh của cô tạo nên một sự xung kích điện từ mạnh liệt. Nhược Hy khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, đôi tay vốn định đẩy anh ra bỗng chốc mất sạch sức lực, chỉ có thể bám vào ve áo anh.
Cận Ngôn không hôn cô ngay, anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hít lấy hít để mùi hương cơ thể tự nhiên trộn lẫn với hương diên vĩ. Môi anh lướt nhẹ trên làn da mỏng manh, gây nên những đợt sóng run rẩy chạy dọc sống lưng cô. Sự khao khát bị kìm nén bấy lâu nay bùng phát, đôi môi anh tìm đến vành tai cô, thì thầm khàn đặc:
"Cái váy này... là để mời gọi tôi, hay để khiêu khích hắn? Em có biết nó hở hang đến mức nào không?"
Bàn tay anh siết chặt vòng eo cô, kéo cô áp sát hơn nữa, như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Sự tiếp xúc da thịt đầy ám muội dưới bóng đêm khiến không khí xung quanh như bị rút cạn oxy. Nhược Hy cảm thấy đầu óc choáng váng, hơi thở dồn dập, đôi mắt phủ một lớp sương mờ.
"Dừng lại... Cận Ngôn... chúng ta đã ly hôn..." Cô cố giữ lấy chút lý trí cuối cùng.
Cận Ngôn dừng lại, nhưng môi anh vẫn chỉ cách môi cô vài milimet. Anh nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy dục vọng và sự phản kháng của cô, khẽ nhếch môi: "Ly hôn trên giấy tờ, nhưng cơ thể em... dường như không nghĩ như vậy."
Anh đột ngột buông cô ra, thu lại chiếc áo vest, để mặc cô đứng đó với trái tim còn đập điên cuồng và làn da vẫn còn dư âm nóng bỏng từ bàn tay anh. Cận Ngôn quay người bước vào trong, bóng lưng cao lớn toát lên vẻ chiếm hữu tàn nhẫn.
Nhược Hy đứng lặng trong bóng tối, hơi thở chưa thể bình phục. Cô nhìn đôi tay mình vẫn còn run rẩy, lòng thầm mắng chửi bản thân. Cô biết, cuộc chơi này càng lúc càng nguy hiểm, và cô không được phép để mình lún sâu vào mê cung cảm xúc mà anh vừa giăng ra.