857 từ
Sáng hôm sau tại tập đoàn Lục thị, bầu không khí như thể sắp đóng băng. Các nhân viên đi ngang qua văn phòng tổng giám đốc đều cúi đầu đi thật nhanh, bởi tiếng đổ vỡ của đồ sứ và giọng nói trầm thấp đầy nộ khí của Lục Cận Ngôn đã vang lên suốt một tiếng đồng hồ.
Trên màn hình máy tính lớn là tấm ảnh tiêu điểm của các tờ báo lá cải sáng nay: "Kiến trúc sư tài năng Thẩm Nhược Hy và thiếu gia họ Tạ cùng rời buổi tiệc trong đêm." Góc chụp cố ý chọn lúc Tạ Minh Triết đang mở cửa xe cho cô, tay anh ta đặt nhẹ lên vai cô đầy thân mật.
"Hủy bỏ toàn bộ hợp đồng cung ứng vật liệu với Tạ gia cho các dự án phụ của Lục thị." Cận Ngôn gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và ghen tuông.
"Thưa Lục tổng, làm vậy chúng ta sẽ phải bồi thường một khoản không nhỏ, vả lại..." Thư ký Lâm chưa kịp nói hết câu đã bị ánh mắt sắc lạnh của anh chặn đứng.
"Tôi nói hủy là hủy! Tôi không muốn thấy bất cứ thứ gì liên quan đến cái tên Tạ Minh Triết xuất hiện trong tầm mắt của tôi."
Không dừng lại ở đó, Lục Cận Ngôn cầm lấy chìa khóa xe, trực tiếp lái xe đến thẳng văn phòng Tinh Hà. Lần này, anh không còn giữ vẻ điềm tĩnh của một doanh nhân. Anh xông thẳng vào phòng làm việc riêng của Nhược Hy, mặc cho sự ngăn cản của nhân viên lễ tân.
Nhược Hy đang cùng Minh Triết xem xét lại các thông số kết cấu trên máy tính. Khoảng cách của hai người khá gần để cùng nhìn vào màn hình nhỏ.
"Thẩm Nhược Hy, ra ngoài!" Cận Ngôn quát lớn, tiếng vang khiến cả văn phòng lặng đi.
Nhược Hy ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi và chán ghét: "Lục tổng, anh lại lên cơn điên gì thế? Đây là nơi làm việc."
"Tôi nói cô ra ngoài ngay lập tức!" Anh bước tới, nắm chặt lấy cổ tay cô kéo đứng dậy.
Tạ Minh Triết lập tức đứng chắn giữa hai người, bàn tay anh giữ chặt lấy cánh tay của Cận Ngôn: "Lục tổng, anh đang làm đau cô ấy đấy. Đây là hành vi xâm phạm thân thể, anh có biết không?"
"Cút ra! Chuyện của tôi và vợ tôi không đến lượt một kẻ ngoài cuộc như anh xía vào." Cận Ngôn gầm lên, danh xưng "vợ tôi" thốt ra đầy bản năng dù họ đã ly hôn.
"Vợ cũ." Nhược Hy nhấn mạnh từng chữ, cô dùng hết sức hất tay anh ra. "Lục Cận Ngôn, anh tỉnh lại đi. Anh lấy tư cách gì mà quản lý tôi? Anh lấy tư cách gì mà làm loạn ở đây?"
"Tư cách là người trả tiền cho dự án này! Tôi không bỏ tiền ra để cô và hắn ta hẹn hò ngay trước mắt tôi." Cận Ngôn cười lạnh, nụ cười mang theo sự tổn thương bị che giấu bằng vẻ kiêu ngạo. "Nếu cô còn tiếp tục thân thiết với hắn, tôi sẽ rút toàn bộ vốn đầu tư vào dự án Nguyệt Quế. Cô muốn thấy công sức của mình đổ sông đổ biển chỉ vì một người đàn ông sao?"
Nhược Hy sững sờ. Cô không ngờ anh lại hèn hạ đến mức dùng sự nghiệp – thứ duy nhất cô đang có – để đe dọa cô.
"Anh... anh thật đê tiện." Giọng cô run lên vì giận dữ.
"Đúng, tôi đê tiện đấy. Tôi đã nói rồi, cô chỉ có hai lựa chọn: Một là giữ khoảng cách với hắn, hai là nhìn dự án này chết yểu."
Cận Ngôn nhìn thấy giọt nước mắt uất ức chực trào trong mắt Nhược Hy, lòng anh thắt lại một nhịp đau đớn, nhưng cơn ghen tuông điên cuồng đã che mờ lý trí. Anh muốn cô phải phục tùng, muốn cô phải quay lại nhìn anh, dù là bằng ánh mắt hận thù đi chăng nữa.
Tạ Minh Triết định lên tiếng nhưng Nhược Hy đã ngăn lại. Cô hít một hơi thật sâu, lau đi giọt nước mắt chưa kịp rơi, nhìn thẳng vào mắt Cận Ngôn:
"Được, Lục Cận Ngôn. Anh thắng rồi. Nếu anh muốn một môi trường làm việc 'thuần khiết' theo ý anh, tôi sẽ đáp ứng. Nhưng anh hãy nhớ kỹ ngày hôm nay, mỗi một sự ép buộc của anh đều đang đẩy tôi đi xa hơn. Sau khi dự án này kết thúc, tôi và anh sẽ thực sự là hai đường thẳng song song, vĩnh viễn không bao giờ gặp lại."
Cô xoay người bước ra khỏi phòng, để lại một không gian tĩnh lặng đầy nghẹt thở. Lục Cận Ngôn đứng đó, chiến thắng trong sự đe dọa nhưng trái tim lại cảm thấy trống rỗng và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Anh đã thắng được một yêu cầu, nhưng dường như anh vừa chính thức đánh mất linh hồn của người phụ nữ mình yêu.