823 từ
Sau cuộc cãi vã nảy lửa tại Tinh Hà, Lục Cận Ngôn trở về biệt thự trong trạng thái tâm thần bất định. Những lời nói của Nhược Hy về việc anh "đê tiện" cứ xoáy sâu vào tâm trí. Để xoa dịu sự bực dọc, anh bước vào thư viện cũ của gia đình, nơi lưu giữ những kỷ vật từ thời cha anh còn tại thế.
Trong lúc vô tình lật tìm tài liệu, một chiếc hộp gỗ bám bụi nằm sâu trong góc tủ rơi xuống. Nắp hộp bật mở, một chiếc khăn tay lụa trắng đã ngả màu vàng ố cùng một bức ảnh cũ rơi ra. Lục Cận Ngôn khựng lại. Đây là chiếc khăn tay của người con gái đã cứu anh trong vụ tai nạn lật xe thảm khốc mười năm trước trên đường đèo mờ sương.
Năm đó, giữa lằn ranh sinh tử, một cô gái nhỏ bé đã bất chấp hiểm nguy, kéo anh ra khỏi đống sắt vụn ngay trước khi bình xăng phát nổ. Anh chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng mảnh mai và chiếc khăn tay thêu nhành hoa diên vĩ nhỏ xíu ở góc. Sau khi tỉnh dậy trong bệnh viện, Lâm San San xuất hiện cùng một chiếc khăn tay tương tự, tự nhận mình là ân nhân. Vì lòng biết ơn, anh đã luôn dung túng cho cô ta suốt bao năm qua, thậm chí vì cô ta mà lạnh nhạt với Nhược Hy.
Nhưng hôm nay, dưới ánh đèn huỳnh quang, Lục Cận Ngôn nhận ra một chi tiết chấn động. Ở góc chiếc khăn trong hộp gỗ, ngoài nhành hoa diên vĩ, còn có hai chữ cái viết tay cực nhỏ, nét thêu thanh mảnh nhưng dứt khoát: "S.N.H".
"S.N.H... Thẩm Nhược Hy?"
Tay Cận Ngôn run rẩy. Anh lật lại bức ảnh cũ đi kèm. Đó là bức ảnh chụp toàn thể sinh viên tình nguyện của trường kiến trúc năm đó tại khu vực xảy ra tai nạn. Trong ảnh, Lâm San San đứng ở góc xa, còn người đứng ngay chính diện, trên tay vẫn còn băng bó vết thương, chính là Thẩm Nhược Hy.
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Lục Cận Ngôn. Anh lập tức gọi điện cho thư ký Lâm, giọng nói khản đặc vì chấn động: "Lâm, kiểm tra ngay hồ sơ bệnh án của Thẩm Nhược Hy mười năm trước. Vào đúng ngày 14 tháng 10, cô ấy đã ở đâu và bị thương thế nào!"
Mười phút sau, điện thoại rung lên. "Thưa Lục tổng... hồ sơ ghi nhận Thẩm tiểu thư nhập viện cấp cứu vì bỏng cánh tay và chấn thương phần mềm do 'cứu người tai nạn giao thông'. Nhưng lạ là hồ sơ này sau đó bị ai đó can thiệp để làm mờ thông tin người được cứu."
Chiếc điện thoại trên tay Cận Ngôn suýt rơi xuống đất. Mọi mảnh ghép vỡ vụn bắt đầu ráp lại thành một sự thật tàn khốc. Hóa ra, người con gái anh hằng tìm kiếm, người đã liều mạng vì anh, không phải là Lâm San San "yếu đuối" mà anh luôn bảo vệ, mà chính là người vợ anh đã ghẻ lạnh suốt năm năm qua.
Anh nhớ lại những lần Lâm San San lấy cái danh "ân nhân" ra để vòi vĩnh, để chia rẽ anh và Nhược Hy. Anh nhớ lại ánh mắt Nhược Hy mỗi khi thấy anh quan tâm San San – ánh mắt ấy không chỉ là ghen tuông, mà là sự thất vọng cùng cực vì sự mù quáng của anh.
"Tôi đã làm cái gì thế này..." Cận Ngôn lẩm bẩm, gục đầu xuống bàn.
Sự hối hận như những ngọn sóng dữ dội nhấn chìm lấy anh. Anh đã lấy nhầm kẻ lừa đảo làm ân nhân, và lấy người yêu mình nhất làm vật hy sinh. Anh nhớ lại kiếp trước, Nhược Hy đã chết trong cô độc, còn anh thì vẫn mải mê lo cho Lâm San San. Sự thật này giống như một cái tát trời giáng vào sự kiêu ngạo và tự tin của anh bấy lâu nay.
Lục Cận Ngôn đứng phắt dậy, vơ lấy chìa khóa xe. Anh cần gặp cô. Ngay lập tức. Anh muốn quỳ xuống dưới chân cô để cầu xin sự tha thứ, dù anh biết rằng, sự tổn thương mười năm qua cộng với nỗi đau của một "kiếp trước" mà anh không hề hay biết, đã khiến trái tim cô trở thành một tòa thành băng không thể phá vỡ.
Dưới cơn mưa tầm tã của thành phố đêm, chiếc xe của Cận Ngôn lao đi như phát cuồng về phía khu nhà trọ nghèo nàn của Nhược Hy. Nhưng khi đứng trước cửa phòng cô, anh lại chần chừ không dám gõ cửa. Anh lấy tư cách gì đây? Tư cách của một kẻ mù quáng bị lừa gạt suốt mười năm sao?