Phòng làm việc của luật sư ngập trong mùi cà phê và tiếng điều hòa đều đều.
Trên bàn, một tờ giấy ly hôn nằm ngay ngắn, giữa hai chiếc bút máy màu đen.
Cả hai người ngồi đối diện nhau, im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ nhích qua từng giây.
Hạ Lam nắm chặt ngón tay, đầu ngón tay lạnh đến trắng bệch. Cô đã nghĩ mình sẽ khóc, nhưng không.
Cô chỉ cảm thấy mệt — mệt đến mức chẳng còn sức để rơi nước mắt nữa.
“...Nếu không còn gì cần nói thêm,” luật sư đằng sau lên tiếng khẽ khàng, “hai người có thể ký tên.”
Người đàn ông đối diện cô ngẩng đầu.
Ánh đèn phản chiếu lên đôi mắt đen thẳm của Tần Diệp — bình lặng như mặt hồ giữa đêm đông. Không một gợn sóng.
Anh gật đầu, đưa tay cầm bút, ký xuống rất nhanh, như thể chỉ muốn kết thúc một bản hợp đồng thương mại.
Ngòi bút của anh kéo một đường mạnh, dứt khoát.
Từng nét chữ của anh vẫn quen thuộc đến mức khiến Hạ Lam thấy tim mình nhói lên.
Đến lượt cô.
Ngón tay run khẽ, cô nắm bút mà thấy nặng trĩu, như đang cầm một thứ kết thúc của chính mình.
Tần Diệp nhìn cô, giọng trầm thấp:
“Em không cần miễn cưỡng. Nếu còn do dự—”
“Không.”
Hạ Lam ngắt lời. Giọng cô rất nhỏ nhưng dứt khoát.
“Chúng ta ký thôi.”
Cô cúi xuống, ký tên.
Hai chữ “Hạ Lam” trôi trên giấy như một vết mực loang — gọn gàng, lạnh lùng, nhưng cũng mềm yếu đến lạ.
Bên ngoài cửa sổ, tuyết rơi. Giữa tháng mười hai, thành phố lạnh buốt.
Tần Diệp cất bản sao của giấy ly hôn vào túi áo khoác, động tác cẩn thận như sợ làm nhàu tờ giấy.
“Em về bằng gì?” Anh hỏi, giọng bình thường như đang nói chuyện công việc.
“Taxi.”
“Để anh đưa—”
“Không cần.”
Cô đứng dậy, khoác áo.
Tần Diệp im lặng nhìn bóng lưng cô đi về phía cửa. Đôi giày cao gót của cô gõ trên sàn gỗ, từng tiếng vang khô khốc.
Mỗi bước chân như giẫm lên điều gì đó giữa hai người — những kỷ niệm vụn vỡ, những đêm im lặng trong cùng một căn nhà, và những câu nói chưa bao giờ kịp nói ra.
Khi tay cô chạm vào tay nắm cửa, anh bất giác lên tiếng:
“Hạ Lam.”
Cô khựng lại, quay đầu, ánh mắt nhạt nhòa qua làn tóc buông xuống má.
Anh ngập ngừng vài giây, rồi chỉ nói:
“Chúc em hạnh phúc.”
Một câu nói quá ngắn, quá muộn, và quá trễ để giữ lại điều gì.
Hạ Lam mím môi, không đáp.
Cửa mở ra, gió lạnh ùa vào.
Cô đi, để lại mùi hương nhài phảng phất — mùi hương mà anh từng nói thích nhất.
Ba ngày sau, truyền thông công bố tin ly hôn của Tần Diệp.
Một dòng tiêu đề lạnh lùng trên mạng:
“Biên kịch Hạ Lam và diễn viên Tần Diệp chính thức chấm dứt hôn nhân sau ba năm.”
Dưới phần bình luận là hàng ngàn phản ứng.
“Ba năm rồi à?”
“Tưởng họ chưa từng yêu nhau.”
“Cô ấy nổi tiếng mà, ly hôn là phải thôi.”
“Anh ta không xứng.”
Hạ Lam đọc qua một lượt, môi mím chặt. Cô không trách ai cả.
Người ta đâu biết, có những thứ không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mệt mỏi.
Cô đặt điện thoại xuống, nhìn kịch bản mới mở dở trên bàn.
Trang giấy trắng tinh, chỉ có một dòng cô gõ từ đêm qua:
“Một người từng yêu, giờ chỉ còn là ký ức.”
Con chữ nhòe đi, vì nước mắt rơi mà cô chẳng hề hay.
Tần Diệp ngồi trong căn hộ trống, bật tivi chỉ để nghe tiếng động.
Trên bàn là tập kịch bản anh từng đọc dang dở, còn lại là chai rượu mở sẵn.
Điện thoại rung — tin nhắn từ trợ lý.
“Anh Tần, bên đạo diễn Vương hỏi lại, anh có nhận vai trong Mùa Hạ Năm Ấy không? Họ rất muốn anh thử casting vai nam chính.”
Anh nhìn tin nhắn thật lâu.
Tên bộ phim ấy… khiến tim anh khẽ siết lại.
Mùa Hạ Năm Ấy — chính là kịch bản do Hạ Lam viết.
Anh nở một nụ cười nhạt.
Ba năm chung sống, anh chưa bao giờ đọc hết kịch bản của cô. Cô viết rất nhiều, rất lặng lẽ, như cách cô yêu anh.
Lúc ấy anh nghĩ: “Còn gì để tò mò? Cô ấy là vợ mình cơ mà.”
Giờ đây, anh không còn là gì của cô nữa — lại thấy tò mò đến nhức nhối.
Ngón tay anh vuốt nhẹ dòng chữ trên bìa kịch bản.
Mùa Hạ Năm Ấy – Kịch bản gốc: Hạ Lam.
Ánh đèn phản chiếu vào mắt anh, trong đó thấp thoáng hình ảnh cô năm xưa — cô gái tóc dài, ngồi dưới đèn bàn, miệt mài gõ từng câu thoại.
Mỗi khi anh về muộn, cô vẫn quay đầu mỉm cười: “Anh ăn chưa? Em nấu sẵn cháo đấy.”
Còn giờ, trong căn nhà này, chỉ có im lặng.
Anh cầm điện thoại, gõ vài chữ:
“Em khỏe không?”
Nhưng cuối cùng, anh xóa đi, không gửi.
Một tuần sau, Hạ Lam được mời đến buổi họp bàn dự án Mùa Hạ Năm Ấy.
Nhà sản xuất muốn chọn diễn viên nam chính — người phù hợp với hình tượng “Lâm Duy”: trầm tính, từng tổn thương, mang vẻ cô độc khó chạm tới.
“Chúng tôi đang cân nhắc Tần Diệp,” giám đốc sản xuất nói. “Cậu ta đang lên nhanh lắm. Ngoại hình và khí chất đều hợp.”
Ngòi bút trong tay Hạ Lam khựng lại.
“Tần... Diệp?”
“Đúng rồi. Em chắc biết chứ? Dạo này hot lắm, vừa đóng Ánh Trăng Mù Sương.”
Cô mím môi.
Tất nhiên là biết. Làm sao cô không biết.
“Tôi nghĩ...” cô hít sâu, cố giữ giọng bình tĩnh. “Anh ấy diễn tốt, hợp vai. Nếu bên anh quyết định, tôi không phản đối.”
Nói ra câu đó, ngực cô nhói lên như có ai bóp chặt.
Cô cúi đầu ký tên xác nhận biên bản họp, cố không để lộ cảm xúc.
Khi bước ra khỏi phòng, cô đứng lặng một lát trong hành lang dài.
Mùa đông năm nay thật lạnh — lạnh hơn cả ngày họ ký đơn ly hôn.
Đêm hôm ấy, Hạ Lam mở bản nhạc nền cũ, mở file kịch bản và sửa lại lời thoại của nhân vật nam chính.
Trong trang viết, “Lâm Duy” nói với nữ chính:
“Chúng ta từng yêu, nhưng khi tình yêu không còn là niềm vui mà là gánh nặng, buông tay chính là cách cuối cùng để giữ lại những gì đẹp nhất.”
Cô gõ xong, dừng lại.
Một lúc lâu sau, cô thêm vào dòng chú thích:
“— Viết cho người đã từng.”
Trong khi đó, ở bên kia thành phố, Tần Diệp đang đứng trong phòng casting.
Đạo diễn hỏi: “Nếu cô gái anh yêu không còn ở bên anh, anh sẽ nói gì?”
Anh nhìn thẳng vào ống kính, giọng khàn khàn:
“Anh sẽ chúc em hạnh phúc... nhưng nếu được quay lại, anh sẽ không để em đi nữa.”
Không ai biết, câu trả lời ấy không nằm trong kịch bản.
Đó là lời anh nói cho chính mình — cho người con gái đã ký tên vào tờ giấy ly hôn kia.
Sau buổi thử vai, đạo diễn Vương vỗ vai anh:
“Cậu diễn hay lắm. Ánh mắt lúc nói câu cuối khiến tôi lạnh sống lưng. Giống như... từng thật sự mất ai đó.”
Tần Diệp khẽ cười, không đáp.
Anh quay đi, nắng chiều rọi qua khung cửa kính, hắt lên gương mặt anh một vệt sáng mờ.
Anh không nói với ai rằng mình từng mất — và vẫn chưa tìm lại được.