MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Ly Hôn, Anh Thành Minh TinhChương 2: NGƯỜI CŨ TRONG KỊCH BẢN MỚI

Sau Ly Hôn, Anh Thành Minh Tinh

Chương 2: NGƯỜI CŨ TRONG KỊCH BẢN MỚI

1,690 từ · ~9 phút đọc

Hôm họp báo phim Mùa Hạ Năm Ấy, trời đổ mưa từ sáng sớm.

Mưa không lớn, nhưng dai dẳng, như tấm màn mỏng bao trùm cả thành phố.

Phòng tổ chức họp báo đặt tại khách sạn Hoàn Vũ — nơi mà ba năm trước, Tần Diệp từng cùng Hạ Lam tham dự buổi lễ trao giải đầu tiên của anh.

Lần đó, cô ngồi ở hàng ghế khán giả, mặc chiếc váy xanh nhạt, lặng lẽ nhìn anh nhận cúp, đôi mắt sáng rực niềm tự hào.

Còn hôm nay, họ lại gặp nhau ở cùng một nơi, nhưng vai trò đã khác.

Cô là biên kịch chính của dự án.

Anh là diễn viên nam chính.

Giữa họ, chỉ còn lại công việc — và một khoảng cách không thể chạm tới.

Hạ Lam đến sớm. Cô chọn chiếc váy trắng đơn giản, trang điểm nhẹ, tóc búi gọn gàng.

Cô bước vào hội trường, nghe tiếng nhân viên bàn tán:

“Nghe nói Tần Diệp lát nữa mới đến.”

“Anh ấy nhận vai này vì muốn thử phong cách bi thương. Trùng hợp ghê, biên kịch chính lại là vợ cũ.”

“Vợ cũ thật á?”

“Ừ, báo từng đưa rồi. Ly hôn trong hòa bình thôi mà.”

Từng lời bàn tán rơi vào tai, nhưng Hạ Lam vẫn bình thản.

Cô ngồi xuống hàng ghế đầu, mở tập giấy ghi chú. Trên đó là lời thoại, mô tả cảnh quay, chỉnh sửa cuối cùng trước buổi họp báo.

Khi cánh cửa lớn mở ra, âm thanh máy ảnh vang lên liên tục.

Hạ Lam ngẩng đầu — và bắt gặp Tần Diệp bước vào.

Anh mặc vest đen, cài khuy chỉnh tề, khí chất điềm đạm.

Dưới ánh đèn flash, từng bước chân anh như bước ra từ màn ảnh.

Không ai biết, tim Hạ Lam lúc ấy khẽ thắt lại.

Ba năm — đủ để một người trở nên xa lạ, nhưng không đủ để xóa nhòa ánh mắt ấy.

“Chào biên kịch Hạ.”

Giọng nói ấy vang lên ngay bên cạnh cô.

Hạ Lam quay sang, bắt gặp ánh mắt anh. Bình tĩnh, lịch sự, nhưng xa cách.

Cô mỉm cười: “Chào anh Tần. Lâu rồi không gặp.”

“Ừ.” Anh khẽ gật đầu. “Nghe nói em là người viết lại kịch bản này.”

“Phải. Tôi là người sửa lời thoại cho vai nam chính.”

Anh cười nhạt: “Vậy chắc em hiểu nhân vật ấy nhất.”

“Cũng có thể,” cô đáp, giọng nhẹ như không.

Trong chốc lát, cả hai rơi vào im lặng.

Nhân viên xung quanh đang chuẩn bị phông nền, đạo diễn bận trao đổi với phóng viên, nhưng không khí giữa họ như bị đông cứng.

Ánh đèn vàng chiếu lên khuôn mặt Tần Diệp, khiến Hạ Lam thoáng thấy hình ảnh cũ — anh của ba năm trước, đứng trong bếp, mỉm cười nói:

“Lam, ăn cháo đi, anh nấu hơi mặn đấy.”

Cô thoáng quay đi, không để ký ức kéo mình lại.

Khi buổi họp báo bắt đầu, đạo diễn Vương giới thiệu từng người trong đoàn.

“Tôi xin giới thiệu, biên kịch chính của Mùa Hạ Năm Ấy — cô Hạ Lam, người đã viết nên câu chuyện cảm động này.”

Tiếng vỗ tay vang lên.

Hạ Lam đứng dậy, khẽ cúi đầu, mỉm cười lịch sự. Cô nhìn thoáng qua Tần Diệp — ánh mắt anh đang hướng về cô, bình lặng mà sâu.

“Còn đây,” đạo diễn tiếp lời, “là diễn viên nam chính — Tần Diệp, người sẽ hóa thân vào vai Lâm Duy.”

Khi Tần Diệp đứng lên, tiếng hò reo vang khắp khán phòng. Anh là ngôi sao đang nổi, có lượng fan khổng lồ.

Anh quay sang, nhìn cô, mỉm cười: “Mong được biên kịch chỉ giáo thêm.”

“Anh khách sáo quá.”

Hạ Lam đáp nhẹ, ánh mắt vẫn điềm nhiên — nhưng lòng lại rối như tơ vò.

Sau buổi họp báo, đoàn phim tụ họp ăn trưa tại nhà hàng tầng 2 khách sạn.

Không khí vui vẻ, tiếng cười nói rộn ràng, chỉ riêng chỗ của Hạ Lam và Tần Diệp là yên lặng lạ thường.

Đạo diễn Vương cười: “Hai người từng hợp tác trước đây chưa nhỉ?”

Tần Diệp đáp: “Chưa ạ.”

Hạ Lam im lặng, chỉ mỉm cười.

“Vậy tốt quá. Lần này chắc sẽ hiểu nhau hơn nhiều,” đạo diễn nói đùa. “Hai người hợp gu đấy.”

Tần Diệp cười nhẹ, không nói thêm.

Nhưng trong lòng anh khẽ vang lên một tiếng thở dài.

— Hiểu nhau hơn ư?

Ba năm sống chung, anh từng nghĩ mình hiểu cô, nhưng thật ra chẳng hề.

Buổi chiều, đoàn phim có buổi chụp ảnh concept đầu tiên.

Hạ Lam không cần tham gia, nhưng cô ở lại xem thử, để đảm bảo hình tượng nhân vật khớp với kịch bản.

Trong studio, ánh đèn vàng nhạt bao phủ, tạo không khí mơ hồ.

Tần Diệp khoác áo sơ mi trắng, mái tóc rối nhẹ, ánh mắt trầm tĩnh. Khi anh đứng trước ống kính, nhiếp ảnh gia hô:

“Diễn thử cảm xúc của Lâm Duy khi mất đi người mình yêu.”

Anh khẽ cúi đầu. Bàn tay nắm lại, ánh mắt xa xăm.

Trong giây phút ấy, Hạ Lam thấy rõ trong đôi mắt ấy là một nỗi đau thật — không phải diễn.

Tim cô nhói lên.

Đó chính là ánh mắt anh nhìn cô ngày cô rời đi.

Nhiếp ảnh gia reo lên: “Tốt lắm! Ánh mắt đó tuyệt vời!”

Ánh đèn flash lóe sáng, còn Hạ Lam phải quay đi, sợ ai đó nhìn thấy đôi mắt mình ươn ướt.

Buổi tối, cô trở về căn hộ nhỏ thuê riêng.

Trời vẫn mưa. Tiếng mưa rơi trên khung cửa hòa cùng tiếng nhạc nền trong laptop.

Cô mở lại bản chỉnh sửa kịch bản. Trong phần ghi chú đạo diễn gửi đến, có dòng:

“Vai nam chính cần thêm cảm xúc thực, anh ấy bảo sẽ dựa vào trải nghiệm thật của bản thân để thể hiện.”

Cô nhìn dòng chữ ấy, khẽ cười.

Trải nghiệm thật...

Nếu “thật” mà đạo diễn nói đến là những gì giữa hai người họ, thì quả thật — chẳng ai khác có thể diễn tốt hơn anh.

Hạ Lam ngồi viết suốt đêm.

Cô sửa lại cảnh kết phim — nơi Lâm Duy và Tư Nhiên gặp lại sau ba năm xa cách.

Ban đầu, cô định để họ chỉ lặng lẽ mỉm cười rồi đi qua nhau.

Nhưng hôm nay, cô đổi.

“Anh bước tới, gọi tên cô.

Cô quay đầu, đôi mắt ngấn nước.

Họ im lặng nhìn nhau, rồi cùng bật cười trong nước mắt.”

Cô dừng bút. Tim đau đến nghẹt thở, nhưng bàn tay vẫn gõ thêm dòng cuối:

“Có những tình yêu, dù kết thúc, vẫn mãi chưa bao giờ biến mất.”

Trong khi đó, ở căn hộ bên kia thành phố, Tần Diệp cũng chưa ngủ.

Anh ngồi trong phòng khách, laptop mở sẵn — là file kịch bản của Mùa Hạ Năm Ấy.

Anh đọc từng lời thoại, từng câu mô tả mà cô viết.

Đến đoạn nhân vật nam nói:

“Nếu có thể quay lại, anh sẽ không để em đi.”

Tần Diệp khẽ bật cười.

“Câu này... rõ ràng là viết cho anh,” anh thì thầm, giọng khàn khàn.

Điện thoại rung — tin nhắn từ đạo diễn:

“Ngày mai chụp ảnh poster chính thức, nhớ đến sớm.”

Anh trả lời ngắn gọn: “Vâng.”

Nhưng trước khi gập máy lại, anh mở ứng dụng nhắn tin, tìm đến tên “Hạ Lam”.

Ba năm rồi, anh chưa bao giờ nhắn gì cho cô sau ngày ly hôn.

Ngón tay anh dừng lại trên ô trống, gõ vài chữ:

“Ngày mai em cũng đến studio à?”

Anh nhìn dòng chữ thật lâu, rồi lại xóa đi.

Giống như vô số lần anh từng muốn nói lời xin lỗi, nhưng chưa bao giờ đủ dũng khí.

Sáng hôm sau, trời tạnh mưa.

Ánh nắng đầu tiên của mùa đông len qua khung cửa, chiếu lên sàn gỗ lạnh.

Hạ Lam bước ra khỏi xe, tay cầm kịch bản, bước vào phim trường.

Cô không biết rằng, bên trong, Tần Diệp đang đứng trước ống kính, ánh mắt anh khẽ hướng ra cửa — như thể đang chờ ai đó.

Khi cánh cửa mở, ánh sáng ùa vào.

Cô bước vào, trong tay là tập giấy.

Anh nhìn cô, và trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ xung quanh như mờ dần — chỉ còn lại hình bóng quen thuộc đang tiến lại gần.

Nhiếp ảnh gia hô to:

“Giữ nguyên cảm xúc đó! Tuyệt vời! Ánh mắt này... chính là ánh mắt của Lâm Duy khi gặp lại người yêu cũ!”

Click.

Khoảnh khắc ấy được lưu lại trong bức ảnh đầu tiên của dự án —

một tấm hình đầy cảm xúc, nơi hai người từng yêu nhau thật sự đang hóa thân vào nhân vật từng yêu.

Không ai biết, đâu là diễn, đâu là thật.

Khi chụp xong, đạo diễn gọi Hạ Lam lại:

“Hạ này, mai cậu và Tần Diệp cùng lên sóng chương trình giao lưu. Hai người sẽ nói về cảm hứng viết và diễn. Cậu rảnh chứ?”

Cô khẽ ngẩng đầu, hơi sững người.

“Chúng tôi... cùng tham gia ạ?”

“Đúng rồi. Phim muốn tạo điểm nhấn, mà hai người hợp tác ăn ý thế này, khán giả chắc thích lắm.”

Cô khẽ mỉm cười: “Vâng, tôi hiểu.”

Khi bước ra khỏi trường quay, cô bắt gặp Tần Diệp đang đứng ở hành lang, dựa vào tường, nhìn ra cửa sổ.

Anh lên tiếng trước:

“Ngày mai chúng ta cùng tham gia chương trình, phải không?”

“Ừ.”

“Anh mong... sẽ không khiến em khó xử.”

“Không sao.” Cô nói, giọng nhẹ. “Chúng ta đều là người chuyên nghiệp.”

Anh nhìn cô thật lâu, rồi khẽ gật đầu: “Ừ, chuyên nghiệp.”

Nhưng trong ánh mắt ấy, có điều gì đó không chuyên nghiệp chút nào — chỉ là nỗi tiếc nuối, và chút gì đó chưa từng tắt.

Buổi chiều, khi Hạ Lam rời khỏi khách sạn, trời lại bắt đầu đổ mưa.

Những hạt mưa nhỏ li ti đọng trên vai áo, lạnh buốt.

Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, bất giác bật cười khẽ.

Lạ thật. Mưa, hình như cứ thích rơi mỗi khi họ gặp lại.

Còn ở tầng cao nhất của khách sạn, Tần Diệp đứng bên cửa kính, nhìn xuống dưới.

Dưới kia, bóng cô nhỏ bé giữa màn mưa, áo trắng phất nhẹ trong gió.

Anh không biết vì sao, nhưng đột nhiên muốn chạy xuống gọi cô lại — chỉ để nói một câu đơn giản:

“Về cẩn thận.”

Nhưng cuối cùng, anh vẫn đứng yên, như người bị kìm chân bởi chính ký ức của mình.