MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Ly Hôn, Anh Thành Minh TinhChương 3: BUỔI GIAO LƯU TRỰC TIẾP

Sau Ly Hôn, Anh Thành Minh Tinh

Chương 3: BUỔI GIAO LƯU TRỰC TIẾP

1,625 từ · ~9 phút đọc

Trời trong sau cơn mưa đêm.

Ánh nắng đầu tiên len qua rèm cửa, chiếu lên cuốn sổ kịch bản đặt trên bàn.

Hạ Lam đã dậy từ sớm. Cô không phải người thích trang điểm cầu kỳ, chỉ đánh nhẹ lớp nền, tô son nhạt.

Hôm nay, cô phải tham dự chương trình giao lưu trực tiếp cùng đoàn phim Mùa Hạ Năm Ấy.

Và quan trọng nhất — người ngồi bên cạnh cô chính là Tần Diệp.

Cô hít sâu, nhìn mình trong gương.

Trong phản chiếu ấy, cô vẫn là cô — bình tĩnh, nhẹ nhàng, như thể những năm tháng đã qua chỉ là một giấc mơ mờ nhạt.

Nhưng sâu trong đáy mắt, có điều gì đó không thể giấu được — sự xao động nhỏ, chỉ cô biết.

Trường quay truyền hình rực sáng ánh đèn.

Các MC, đạo diễn, diễn viên phụ, ekip hậu trường đều bận rộn chuẩn bị.

Fan xếp hàng bên ngoài, cầm bảng đèn “TẦN DIỆP — MÙA HẠ NĂM ẤY” lấp lánh.

Không khí náo nhiệt, tiếng reo hò vang lên liên tục.

Hạ Lam được nhân viên dẫn vào phòng chờ.

Cô vừa bước vào đã thấy Tần Diệp đang ngồi trước gương, chuyên viên trang điểm chỉnh lại cổ áo cho anh.

Ánh mắt họ chạm nhau trong gương.

“Chào em,” anh khẽ nói, giọng trầm.

“Chào anh,” cô đáp, mỉm cười nhạt.

Một câu chào đơn giản, nhưng không khí xung quanh như chùng xuống.

Chuyên viên nhìn hai người, cười tươi:

“Trời ơi, hai người đúng là ‘visual couple’ luôn đó nha, ngồi cạnh nhau chắc hot lắm đây.”

Hạ Lam chỉ mỉm cười, không đáp.

Tần Diệp hơi cúi đầu, giọng khẽ: “Chúng ta cứ tự nhiên nhé.”

“Ừ, chuyên nghiệp thôi.”

Cô vẫn dùng câu nói ấy, như một bức tường ngăn giữa hai người.

Khi chương trình bắt đầu, khán phòng chật kín.

Ánh đèn sân khấu bật sáng, MC giọng tươi tắn:

“Xin chào quý vị đang theo dõi chương trình Điện Ảnh Hôm Nay! Hôm nay, chúng tôi hân hạnh giới thiệu đoàn phim Mùa Hạ Năm Ấy — một tác phẩm được mong chờ nhất năm!”

Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò vang lên.

Hạ Lam ngồi ở giữa hàng ghế khách mời, bên phải là Tần Diệp, bên trái là đạo diễn Vương.

Ánh đèn chiếu thẳng xuống, hơi chói mắt. Cô khẽ nhíu mày.

MC tiếp lời:

“Bộ phim được đánh giá là chứa đựng nhiều cảm xúc chân thật. Vậy xin hỏi biên kịch Hạ Lam — nguồn cảm hứng của chị khi viết Mùa Hạ Năm Ấy là gì ạ?”

Hạ Lam hơi khựng lại. Câu hỏi ấy — cô biết sớm muộn cũng sẽ đến.

Cô mỉm cười, giọng nhẹ:

“Tôi nghĩ... cảm hứng lớn nhất đến từ ký ức.

Có những người, đi qua cuộc đời ta không ồn ào, nhưng lại để lại dấu ấn không thể xóa.

Tôi chỉ viết về điều đó thôi.”

MC mỉm cười: “Vậy nhân vật nam chính Lâm Duy — có phải hình mẫu từ một người thật không ạ?”

Khán giả bật cười, reo hò: “Là ai vậy cô ơi?”

Hạ Lam bình tĩnh: “Có thể nói là... tổng hợp từ nhiều cảm xúc tôi từng gặp.”

“Còn diễn viên Tần Diệp,” MC quay sang, “anh thấy nhân vật Lâm Duy thế nào?”

Tần Diệp mỉm cười, ánh mắt thoáng lướt qua cô:

“Lâm Duy là người từng yêu rất sâu, nhưng lại không biết cách giữ.

Tôi nghĩ, trong tình yêu, đôi khi người ta chỉ nhận ra điều quý giá khi đã đánh mất nó.”

Câu nói đơn giản, nhưng cả trường quay như chùng xuống.

Ánh mắt anh dừng lại nơi Hạ Lam, chỉ một giây — đủ để cô hiểu.

Khán giả phía dưới xì xào:

“Trời ơi, câu này như nói thật quá vậy?”

“Anh Tần đang ‘thả thính’ biên kịch đó hả?”

MC nhanh trí đùa nhẹ:

“Hình như hai người hiểu nhân vật của mình rất sâu thì phải!”

Cả trường quay cười vang, tiếng vỗ tay rộn ràng.

Chỉ có hai người trong cuộc — cười mà tim thắt lại.

Khi chương trình tạm nghỉ quảng cáo, MC và đạo diễn ra ngoài chuẩn bị phần hai.

Hạ Lam ngồi yên, xoay ly nước lọc trong tay.

Tần Diệp khẽ nghiêng người, giọng nhỏ đủ để chỉ cô nghe:

“Câu trả lời vừa nãy... anh không cố ý khiến em khó xử.”

Cô ngẩng lên, bình thản: “Không sao. Anh nói đúng mà. Lâm Duy thật sự là người không biết giữ.”

Anh nhìn cô, ánh mắt sâu không đáy:

“Còn anh thì sao?”

Cô khẽ mím môi.

“Anh là diễn viên, không phải Lâm Duy.”

Rồi cô quay đi, như muốn cắt đứt cuộc đối thoại.

Nhưng anh vẫn nói khẽ, gần như thì thầm:

“Không, đôi khi anh cũng không biết giữ.”

Phần hai chương trình bắt đầu — khán giả được xem trailer phim.

Trên màn hình lớn, là cảnh Lâm Duy ôm Tư Nhiên giữa cơn mưa.

“Nếu có thể quay lại, anh sẽ không để em đi nữa.”

Tiếng nhạc nền dâng lên.

Khán phòng im phăng phắc.

Hạ Lam nhìn lên màn hình, từng câu thoại chính là chữ cô viết.

Nhưng nghe chính giọng anh nói, lại như có ai bóp nghẹt trái tim.

Khi trailer kết thúc, khán giả vỗ tay rào rào.

MC quay sang: “Thật tuyệt vời! Tôi nghe nói cảnh này, diễn viên Tần Diệp đã không cần thoại mẫu mà dùng lời thật của mình đúng không?”

Tần Diệp gật: “Đúng. Tôi nghĩ, chỉ khi nói bằng cảm xúc thật, nhân vật mới sống được.”

MC: “Vậy anh có thể nói — cảm xúc thật ấy đến từ đâu không?”

Không khí lặng lại.

Mọi ánh mắt đều hướng về anh.

Tần Diệp nhìn thoáng qua Hạ Lam, rồi khẽ đáp:

“Đến từ người mà tôi từng yêu.”

Cả khán phòng nổ tung tiếng reo, máy quay lia nhanh.

MC cười lớn: “Thật đáng ngưỡng mộ! Vậy người đó có biết không?”

Anh đáp chậm rãi:

“Có lẽ cô ấy biết. Chỉ là... đã quá muộn rồi.”

Không khí rộ lên, nhưng Hạ Lam chỉ ngồi lặng, bàn tay siết chặt ly nước.

Cô không ngẩng đầu, sợ ánh mắt ai đó sẽ bắt gặp giọt nước vừa rơi xuống.

Sau chương trình, khi đèn trường quay tắt, mọi người chụp ảnh kỷ niệm, bắt tay cảm ơn nhau.

Đạo diễn Vương hồ hởi: “Tốt lắm! Lượng tương tác cao kỷ lục. Hai người làm khán giả rung động thật sự.”

Hạ Lam chỉ mỉm cười. Cô mệt đến mức không muốn nói gì thêm.

Khi mọi người lần lượt rời đi, cô quay lại lấy tập kịch bản bỏ quên.

Trong trường quay lúc ấy chỉ còn một người.

— Tần Diệp.

Anh đứng giữa sân khấu, vẫn trong bộ vest đen, tay bỏ túi, nhìn quanh khán phòng trống rỗng.

Nghe tiếng bước chân cô, anh quay lại.

“Em quên đồ à?”

“Ừ, kịch bản.”

Anh bước tới, nhặt cuốn sổ trên ghế, đưa cho cô.

“Khi nãy em run tay. Anh thấy rõ.”

Cô nhận lấy, bình tĩnh đáp:

“Là vì đèn nóng quá thôi.”

Anh khẽ cười: “Em vẫn thích nói dối như thế.”

“Anh thì vẫn thích tự cho là mình hiểu người khác.”

Cô đáp, giọng lạnh.

Không khí căng ra như sợi dây mỏng sắp đứt.

Tần Diệp im lặng vài giây, rồi thấp giọng:

“Hạ Lam, nếu anh nói… anh vẫn chưa quên em, em có tin không?”

Cô ngẩng lên, ánh mắt bình thản, nhưng trong đáy mắt lại là một cơn sóng nhẹ:

“Tin để làm gì hả Tần Diệp? Ba năm trước, anh cũng từng nói ‘hãy tin anh’. Và kết quả là gì?”

Anh siết chặt tay: “Anh biết, anh sai rồi. Nhưng khi ấy anh thật sự không muốn làm tổn thương em.”

“Không muốn làm tổn thương, mà lại để người khác thay em ở bên anh?”

Giọng cô run nhẹ.

“Anh đã chọn im lặng. Im lặng với cả những lời cần nói nhất.”

Không khí giữa họ dày đặc.

Cô quay đi, giọng nhỏ như gió thoảng:

“Giờ anh là minh tinh, còn tôi chỉ là người viết phía sau hậu trường.

Chúng ta khác nhau rồi, Tần Diệp. Đừng để quá khứ chen vào công việc.”

Anh nắm chặt cổ tay cô, nhưng rồi nhanh chóng buông ra, như sợ làm cô đau.

“Anh xin lỗi. Anh chỉ muốn... được nói chuyện với em, một lần, như trước đây.”

Cô khẽ cười: “Chúng ta không còn ‘trước đây’ nữa.”

Nói rồi, cô quay người bước đi.

Giữa ánh đèn sân khấu tắt dần, bóng lưng cô nhỏ bé mà kiên định.

Anh đứng nhìn theo, đôi mắt nhòe đi bởi ánh sáng cuối cùng.

Đêm hôm đó, mạng xã hội bùng nổ.

Từ khóa #TầnDiệpXHạLam leo top tìm kiếm.

Cư dân mạng bình luận không ngớt:

“Phản ứng hóa học thật sự luôn!”

“Nhìn ánh mắt anh Tần là biết có gì đó!”

“Hay họ từng yêu nhau thật?”

Bên dưới, Hạ Lam lướt qua hàng trăm bình luận.

Cô không phản ứng gì, chỉ lặng lẽ tắt điện thoại.

Trước khi ngủ, cô mở lại file kịch bản, thêm một dòng mới vào ghi chú:

“Tình yêu giống như cảnh quay cuối — chỉ có thể hoàn hảo khi biết lúc nào phải cắt.”

Nhưng khi đặt tay lên bàn phím, cô không ngăn được một giọt nước mắt rơi xuống.

Rơi đúng lên dòng chữ ấy, loang nhòe cả câu.

Trong khi đó, Tần Diệp ngồi trong xe, nhìn ra phố.

Trời lại bắt đầu mưa, mỏng như sương.

Trợ lý hỏi: “Anh Diệp, về nhà luôn chứ?”

Anh lắc đầu: “Đưa tôi đến trường quay. Tôi muốn tập thêm cảnh cuối.”

Trợ lý ngạc nhiên: “Bây giờ 11 giờ đêm rồi.”

“Không sao. Anh muốn làm lại cảnh mưa — cảnh Lâm Duy gọi tên Tư Nhiên mà cô ấy không quay lại.”

Khi đến nơi, sân quay vắng tanh.

Anh tự bật hệ thống phun mưa, đứng một mình giữa làn nước lạnh.

Tiếng mưa rơi rào rạt, áo vest ướt sũng.

Anh ngẩng đầu, hét lên giữa đêm:

“Hạ Lam!”

Giọng anh vang vọng, tan vào không khí.

Không ai trả lời. Chỉ có mưa.

Anh cười khẽ, nhắm mắt.

“Anh chỉ muốn gọi tên em một lần nữa, dù biết em không quay lại.”