Buổi sáng đầu tuần, phim trường đông hơn hẳn.
Đoàn quay đã bắt đầu bấm máy chính thức cho Mùa Hạ Năm Ấy.
Tần Diệp đến sớm — như mọi khi — áo sơ mi trắng, áo khoác xám vắt hờ qua vai, cốc cà phê đen trên tay.
Còn Hạ Lam thì đang cùng đạo diễn Vương rà lại kịch bản chỉnh sửa lời thoại cho cảnh đầu tiên.
Không ai nói ra, nhưng cả đoàn đều nhận thấy không khí giữa hai người lạ lạ.
Không căng thẳng rõ rệt, nhưng lại có cái gì đó… khiến người ta không dám chen vào.
“Cảnh 3, phân đoạn 1 — ‘Lâm Duy gặp lại Thẩm An sau ba năm chia tay.’”
Tiếng trợ lý đạo diễn vang lên.
Đạo diễn Vương ngồi sau màn hình giám sát, giơ tay ra hiệu:
“Máy chạy. Diễn!”
Ánh sáng tràn qua khung cửa sổ, rọi lên người Tần Diệp.
Anh ngẩng đầu, đôi mắt trầm lặng, hơi nhíu mày như đang cố che một cơn sóng cảm xúc.
Trước mặt anh, nữ diễn viên đóng vai Thẩm An cất giọng run run:
“Lâu rồi không gặp, anh vẫn ổn chứ?”
Tần Diệp khẽ cười.
Một nụ cười buồn, đúng như Hạ Lam từng viết trong kịch bản.
Anh đáp chậm rãi:
“Ừ. Chỉ là… không ngờ em vẫn nhớ đến anh.”
Giọng nói ấy — vừa trầm, vừa nghẹn, vừa thật đến mức khiến cả phim trường lặng đi.
Máy quay lia chậm qua khuôn mặt anh, ánh mắt nhìn vào nữ diễn viên trước mặt nhưng… không ai biết rằng trong đáy mắt ấy, hình bóng người anh đang nhìn lại không phải là nhân vật Thẩm An.
Mà là Hạ Lam — người đứng phía xa, tay cầm kịch bản, ánh mắt vẫn cố dõi theo từng khung hình.
Cảnh quay hoàn hảo đến mức đạo diễn Vương bật dậy:
“Tốt! Một lần là đạt. Cảm xúc quá thật! Giữ nguyên như vậy.”
Hạ Lam đứng yên.
Cô nghe tiếng đạo diễn khen, nhưng tim cô đập mạnh đến mức như không nghe thấy gì khác.
Câu thoại ấy, giọng nói ấy, từng chữ đều như đang nhắm thẳng vào cô.
“Không ngờ em vẫn nhớ đến anh…”
Cô nhớ chứ.
Nhớ cả ánh mắt ấy, nhớ cả cách anh từng nhìn cô — dịu dàng, ấm áp, mà giờ chỉ còn lại trên màn hình.
Giờ nghỉ trưa, đoàn phim tản ra ăn.
Hạ Lam ngồi ở góc khuất, lật xem bản chỉnh sửa cảnh tiếp theo.
Một chiếc bóng phủ lên bàn.
Cô ngẩng lên — là Tần Diệp.
Anh đặt ly nước xuống bàn: “Uống chút đi. Cô làm việc từ sáng chưa nghỉ.”
“Cảm ơn, nhưng tôi không khát.”
Giọng cô nhẹ, lịch sự đến mức xa lạ.
Tần Diệp im lặng vài giây.
Anh ngồi xuống đối diện, không mời mà như đã quen chỗ đó.
“Lâu rồi em vẫn vậy. Không chịu chăm sóc bản thân.”
Hạ Lam dừng bút, mím môi.
“Anh không cần quan tâm.”
“Anh biết,” anh cười nhạt. “Nhưng… quen rồi. Khó bỏ.”
Cô không đáp, chỉ cúi đầu tiếp tục chỉnh kịch bản.
Từng trang giấy kêu sột soạt giữa im lặng.
Một lát sau, anh hỏi khẽ:
“Em thật sự không thấy lạ sao?”
“Chuyện gì?”
“Chúng ta — cùng làm việc trong một bộ phim, do chính em viết.”
Ánh mắt anh nhìn thẳng cô, sâu và yên như mặt hồ.
“Giống như định mệnh đang trêu ngươi.”
“Không có gì là định mệnh cả.”
Cô nói khẽ, mắt vẫn không rời trang giấy.
“Chỉ là sắp xếp của công việc.”
Anh khẽ cười. “Vậy à? Anh không tin.”
“Tin hay không, không quan trọng nữa.”
Cô đứng dậy, giọng lạnh. “Giữa chúng ta, mọi chuyện đã kết thúc rồi.”
Cô quay người rời đi, bỏ lại anh giữa căn phòng trống.
Tần Diệp ngồi im, ngón tay siết nhẹ chiếc ly nhựa trong tay.
Ly nước nứt, vài giọt tràn ra — như thứ cảm xúc anh kìm nén quá lâu, cuối cùng cũng rạn nứt.
Buổi tối, Hạ Lam về đến nhà, trời đã đổ mưa.
Tiếng mưa gõ lên khung cửa sổ nghe như bản nhạc cũ.
Cô pha trà, mở máy tính định viết thêm kịch bản phụ — nhưng dòng chữ trước mặt cứ nhòe dần.
Trên màn hình là đoạn thoại chưa sửa xong:
“Em từng nghĩ, nếu có thể quay lại, chúng ta sẽ khác. Nhưng thì ra, một khi đã buông, mọi thứ không còn trở lại như trước.”
Cô xóa dòng đó.
Rồi lại gõ lại y nguyên.
Cứ thế, xóa – viết – xóa – viết, như đang vật lộn với chính lòng mình.
Điện thoại trên bàn sáng lên. Tin nhắn đến:
[Tần Diệp]: Anh không cố ý khiến em khó chịu. Chỉ muốn nói… anh vẫn chưa quên.
Hạ Lam nhìn dòng tin nhắn thật lâu.
Cuối cùng, cô khóa màn hình, không trả lời.
Ngày hôm sau, lịch quay chuyển sang cảnh ngoài trời.
Nắng vàng nhạt, gió nhẹ. Không khí như bước ra từ một khung phim mùa hạ.
Hạ Lam đi kiểm tra cảnh quay, vô tình nghe thấy nhóm nhân viên hậu trường nói chuyện:
“Nghe nói hôm qua anh Tần quay xong cảnh mà cứ ngồi nhìn ảnh ai đó cả tiếng.”
“Ảnh của ai thế?”
“Không biết. Chắc người cũ. Thấy anh ấy cứ cười rồi lại thở dài.”
Cô khẽ cắn môi.
Không hiểu sao lòng mình lại nhói lên.
Đến chiều, khi mọi người nghỉ, cô đứng một mình bên hàng cây phía sau phim trường.
Tần Diệp đi ngang qua, thấy cô, khựng lại.
“Em tránh anh à?”
“Không.”
“Vậy sao cứ trốn khi anh lại gần?”
Cô hít sâu: “Vì tôi không muốn mọi người nghĩ linh tinh.”
“Em sợ họ biết chúng ta từng là vợ chồng sao?”
Giọng anh trầm thấp, mang theo chút mỉa mai lẫn buồn bã.
“Hay sợ chính em… chưa quên?”
“Anh nói đủ chưa?”
Cô quay phắt lại, ánh mắt lạnh đi. “Tôi không có nghĩa vụ trả lời những câu hỏi đó nữa, Tần Diệp.”
Anh nhìn cô rất lâu.
Rồi chậm rãi nói:
“Anh chỉ muốn biết — trong ba năm đó, em có bao giờ thật sự hạnh phúc không?”
Cô cười nhạt.
“Câu hỏi đó… anh nên hỏi chính mình.”
Cô quay đi, để lại anh đứng lặng.
Gió thổi qua, vài cánh lá rơi xuống — nhẹ mà buồn.
Tối đó, đoàn phim tổ chức bữa ăn nhỏ mừng cảnh đầu tiên hoàn thành.
Không khí rộn ràng, ai cũng vui.
Chỉ có hai người, ngồi ở hai đầu bàn, im lặng.
Đạo diễn Vương cụng ly: “Hai người hợp tác tốt lắm! Tôi xem lại cảnh hôm nay, ánh mắt của cậu Tần và lời thoại của biên kịch Hạ cứ như… thật ấy.”
Một người trong đoàn đùa:
“Hay là hai người từng yêu nhau thật à?”
Cả bàn cười ầm lên.
Không ai biết câu nói ấy chạm trúng điều gì.
Hạ Lam khẽ siết tay dưới bàn, cố giữ nụ cười.
Tần Diệp nhìn thoáng qua, ánh mắt ngắn ngủi mà đầy ẩn ý.
Anh không nói gì, chỉ nâng ly uống cạn.
Sau bữa tiệc, cô ra ngoài hít thở.
Trời đêm trong, trăng sáng dịu.
Tiếng nhạc vẫn vang từ xa.
Tần Diệp bước đến, đưa cho cô một áo khoác: “Trời lạnh đấy.”
“Anh cứ thích tự nhiên như thế à?”
“Anh quen rồi. Dù sao… anh từng làm thế ba năm liền.”
Cô không nhận áo, chỉ nhìn thẳng vào anh.
“Anh muốn gì, Tần Diệp?”
Anh im lặng vài giây.
Rồi nói khẽ:
“Anh muốn thử lại — dù chỉ một lần.”
Cô cười nhạt, giọng run:
“Thử lại? Anh nghĩ tình yêu là cái gì, có thể quay lại như một cảnh phim à?”
“Không phải vì anh nghĩ dễ.” Anh nhìn cô, mắt nghiêm lại. “Mà vì anh chưa từng hết yêu em.”
Câu nói rơi xuống, im lặng bao trùm.
Chỉ có gió đêm lướt qua, lạnh buốt.
Hạ Lam cúi đầu, lùi một bước.
“Muộn rồi. Mọi thứ đã quá muộn.”
Cô quay đi, để lại anh đứng trong ánh đèn vàng hắt từ xa.
Ánh mắt anh dõi theo, sâu đến mức khiến người ta không dám nhìn lại.
Đêm đó, Hạ Lam không ngủ được.
Cô nhớ lại từng câu anh nói, từng ánh nhìn.
Ba năm trôi qua, tưởng rằng ký ức đã phai, vậy mà chỉ một lần gặp lại, tất cả như sống dậy.
Cô mở máy, gõ vào kịch bản:
“Người ta nói, khi yêu cũ gặp lại, trái tim sẽ nhớ cách đau.”
Rồi cô dừng lại, thêm một dòng nhỏ:
“Nhưng có lẽ, nỗi đau cũng là cách duy nhất để biết mình vẫn còn cảm nhận được.”
Cô nhìn dòng chữ rất lâu, khẽ cười.
Trong lòng cô, thứ cảm xúc ấy — dù cố phủ bao nhiêu lớp lý trí — vẫn chưa chết.