MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Mùa Hướng Dương TànChương 1

Sau Mùa Hướng Dương Tàn

Chương 1

933 từ · ~5 phút đọc

Tháng Tư ở phương Nam thường bắt đầu bằng những cơn mưa rào bất chợt, nhưng hôm ấy trời lại trong xanh đến lạ lùng. Nắng xuyên qua những kẽ lá ngô đồng, để lại những đốm sáng nhảy ngót trên mặt sân trường đại học y khoa. Thẩm Nhất Chu ôm xấp tài liệu dày cộm về giải phẫu học, bước chân đều đặn tiến về phía thư viện trung tâm. Anh thích sự tĩnh lặng của tầng ba, nơi có những dãy kệ gỗ sồi già nua và mùi giấy cũ đặc trưng, một không gian đủ tách biệt để anh có thể đắm mình vào những thuật ngữ y khoa khô khan.

Thư viện vào buổi chiều vắng lặng, chỉ có tiếng lật giấy sột soạt và tiếng quạt trần quay đều đặn. Nhất Chu chọn một vị trí gần cửa sổ, nơi có chiếc chuông gió bằng gốm treo lơ lửng. Mỗi khi có gió lướt qua, chiếc chuông lại phát ra những tiếng leng keng thanh mảnh, nghe như tiếng cười của một ai đó từ phương xa vọng về. Anh vừa đặt bút xuống trang giấy trắng thì một luồng gió mạnh bất ngờ từ cửa sổ tràn vào, cuốn theo hơi ẩm của đất và hương thơm nhè nhẹ của hoa cỏ.

Ngay lúc đó, một xấp giấy từ bàn đối diện bị gió thốc lên, bay tán loạn không trung. Một tờ giấy vẽ trong số đó, theo đà gió, chao lượn vài vòng rồi hạ cánh ngay dưới chân Nhất Chu.

Anh hơi khựng lại, rồi từ tốn cúi xuống nhặt nó lên. Đó không phải là một trang ghi chép lý thuyết thông thường, mà là một bản phác thảo cảnh quan bằng bút chì. Trên nền giấy hơi nhám, những nét vẽ phóng khoáng nhưng đầy tinh tế hiện ra, mô tả một cánh đồng hoa hướng dương rực rỡ dưới ánh mặt trời. Dù chỉ là những nét đen trắng, nhưng người vẽ dường như đã thổi vào đó một sức sống mãnh liệt, khiến Nhất Chu có cảm giác như mình đang thực sự đứng trước một biển hoa vàng óng ả.

“Cho mình xin lại với! Xin lỗi, mình sơ ý quá.”

Một giọng nói trong trẻo, có chút hớt hải vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Nhất Chu ngẩng đầu. Trước mắt anh là một cô gái có mái tóc buộc đuôi ngựa cao, vài sợi tóc mai lòa xòa trước trán vì vừa chạy đuổi theo những tờ giấy bay. Cô mặc chiếc váy yếm bò năng động, đôi mắt to tròn lấp lánh sự khẩn thiết. Đó là Diệp Hướng Dương, một sinh viên ngành mỹ thuật hiếm hoi xuất hiện ở khu vực dành cho khối ngành tự nhiên này.

Nhất Chu đưa bản vẽ ra trước mặt, ánh mắt anh dừng lại ở chữ ký nhỏ nơi góc giấy: một hình mặt trời tí hon kèm theo cái tên Hướng Dương. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt vốn dĩ luôn nghiêm nghị của một sinh viên trường y.

“Vẽ rất đẹp. Có vẻ như bạn rất thích loài hoa này?”

Hướng Dương đón lấy tờ giấy từ tay anh, khi ngón tay họ vô tình chạm nhẹ, cô cảm thấy một luồng điện lạ lẫm chạy qua. Cô hơi đỏ mặt, vội vàng gật đầu rồi nở một nụ cười rạng rỡ, rạng rỡ đến mức làm lu mờ cả ánh nắng chiều đang đổ dốc bên ngoài cửa sổ.

“Cảm ơn bạn nhé. Tên mình là Hướng Dương mà, nên mình luôn cảm thấy bản thân thuộc về những cánh đồng đầy nắng. Còn bạn, bạn là sinh viên khoa Y sao? Nhìn chồng sách kia là mình đoán được ngay rồi.”

Cô vừa nói vừa chỉ tay vào cuốn “Giải phẫu người” dày cộp trên bàn anh. Nhất Chu gật đầu thay cho câu trả lời. Anh không phải là người giỏi giao tiếp, nhưng sự nhiệt thành tỏa ra từ cô gái này khiến anh không cảm thấy bài xích. Hướng Dương nhanh chóng thu dọn những tờ giấy còn lại trên sàn, nhưng dường như cô vẫn chưa muốn rời đi ngay. Cô nhìn chiếc chuông gió đang khẽ rung động trên đầu họ, rồi lại nhìn anh.

“Tiếng chuông gió này nghe hay nhỉ? Giống như đang kể một câu chuyện vậy. Mình là Diệp Hướng Dương, còn bạn?”

“Thẩm Nhất Chu.”

Cái tên vang lên ngắn gọn nhưng trầm ấm. Hướng Dương khẽ lẩm nhẩm lại cái tên ấy trong miệng như để ghi nhớ. Cô vẫy tay chào anh rồi bước nhanh về phía cửa ra vào, tà váy bay nhẹ theo mỗi bước chân. Nhất Chu nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của cô cho đến khi khuất hẳn sau dãy kệ sách. Anh quay lại với trang vở của mình, nhưng những nét vẽ về cánh đồng hướng dương kia cứ chập chờn hiện ra giữa những dòng chữ viết về cấu tạo tim mạch.

Chiều hôm ấy, tiếng chuông gió ở thư viện dường như thanh tao hơn mọi ngày. Nhất Chu không hề biết rằng, khoảnh khắc anh nhặt bản vẽ ấy lên cũng chính là lúc bánh răng định mệnh bắt đầu xoay chuyển, gắn kết cuộc đời của một người chuyên chữa trị những nỗi đau thể xác và một người luôn dùng sắc màu để tô điểm cho tâm hồn. Một khởi đầu dịu dàng như gió mùa xuân, nhưng chẳng ai lường trước được những giông bão sẽ kéo đến khi mùa hoa tàn.