Sau cuộc gặp gỡ tình cờ tại thư viện, cuộc sống vốn dĩ chỉ có hai màu đen trắng của những trang giáo trình y khoa của Thẩm Nhất Chu bỗng chốc tràn ngập sắc màu. Diệp Hướng Dương xuất hiện trong cuộc đời anh một cách tự nhiên như hơi thở, không ồn ào nhưng lại vô cùng bền bỉ. Kể từ ngày hôm đó, người ta bắt đầu thấy chiếc xe đạp cũ có khung sắt bạc màu của anh không còn đơn độc trên những con đường dẫn đến giảng đường. Phía sau yên xe đã có thêm một bóng dáng nhỏ nhắn, đôi tay bám hờ vào vạt áo blouse trắng còn vương mùi thuốc sát trùng.
Thành phố vào mùa này đẹp đến nao lòng, những con phố cũ trồng đầy hoa sữa và bằng lăng tím bắt đầu khoe sắc dưới nắng mai. Mỗi buổi sáng, Nhất Chu đều dừng xe dưới tán cây ngô đồng trước cửa ký túc xá nữ, lặng lẽ đợi chờ. Anh không dùng điện thoại để thúc giục, chỉ kiên nhẫn đứng đó, đôi mắt bình thản quan sát dòng người qua lại cho đến khi tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch và tiếng gọi lanh lảnh của Hướng Dương vang lên. Cô luôn xuất hiện với một nụ cười rạng rỡ, trên vai đeo chiếc túi vải đựng đầy cọ vẽ, nhảy tót lên yên sau rồi vỗ nhẹ vào vai anh, báo hiệu một hành trình mới bắt đầu.
Chiếc xe đạp cũ kỹ thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu cọc cạch mỗi khi đi qua những đoạn đường gồ ghề, nhưng đối với họ, đó là âm thanh êm đềm nhất của tuổi trẻ. Hướng Dương rất thích ngồi phía sau, nghiêng đầu ngắm nhìn bóng lưng rộng và vững chãi của Nhất Chu. Cô thường luyên thuyên kể cho anh nghe về những bảng phối màu trong lớp học, về việc cô vừa tìm thấy một góc quán cà phê có ánh sáng rất đẹp để vẽ ký họa. Nhất Chu vốn là người ít nói, anh chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại khẽ gật đầu hoặc mỉm cười qua tấm gương chiếu hậu nhỏ xíu. Sự tĩnh lặng của anh và sự sôi nổi của cô hòa quyện vào nhau, tạo nên một nhịp điệu bình yên lạ kỳ giữa phố thị đông đúc.
Có những chiều tan học muộn, nắng hoàng hôn đổ dài trên mặt đường, nhuộm vàng cả bóng lưng của hai người. Nhất Chu cố tình đạp xe thật chậm khi đi ngang qua dãy phố trồng toàn hoa giấy đỏ rực. Gió thổi qua, những cánh hoa mỏng manh rụng xuống, vương trên mái tóc của Hướng Dương và đậu cả trên vai áo anh. Cô vươn tay ra cố gắng bắt lấy một cánh hoa bay trong gió, tiếng cười trong trẻo tan vào không gian, khiến Nhất Chu không tự chủ được mà đạp xe chậm lại thêm chút nữa. Anh muốn kéo dài khoảnh khắc này, muốn con phố này dài mãi không có điểm dừng, để anh có thể mãi mãi là người che chắn gió sương cho cô gái nhỏ phía sau.
Mối quan hệ của họ cứ thế lớn dần lên theo vòng quay của những bánh xe. Nhất Chu bắt đầu thói quen luôn chuẩn bị sẵn một chai nước khoáng hoặc một chiếc khăn giấy sạch trong giỏ xe vì biết cô rất dễ đổ mồ hôi. Ngược lại, Hướng Dương thường bí mật nhét vào túi áo anh một vài viên kẹo ngọt hay những mẩu giấy vẽ hình người que ngộ nghĩnh để anh giải khuây sau những giờ thực tập căng thẳng tại bệnh viện. Những cử chỉ quan tâm vụn vặt ấy không mang danh nghĩa của một lời tỏ tình hoa mỹ, nhưng nó lại bền chặt và chân thật hơn bất cứ lời thề non hẹn biển nào.
Một lần, khi xe đi qua đoạn dốc cao, Hướng Dương vô thức siết chặt lấy eo anh vì sợ ngã. Nhất Chu khựng lại một nhịp, nhịp tim anh bỗng chốc đập nhanh hơn cả nhịp đạp xe. Anh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô thấm qua lớp vải áo mỏng, lan tỏa vào lồng ngực. Kể từ giây phút đó, khoảng cách giữa họ không còn chỉ là người chở và người ngồi sau, mà là sự giao thoa của hai tâm hồn đang bắt đầu học cách dựa dẫm vào nhau. Bóng lưng của Nhất Chu vẫn trắng muốt và thẳng tắp, nhưng giờ đây nó đã trở thành bến đỗ bình yên nhất mà Hướng Dương luôn muốn hướng về.
Dưới những hàng cây xanh mướt của khuôn viên đại học, chiếc xe đạp cũ ấy đã chở đi bao nhiêu ước mơ và hoài bão của hai người trẻ. Họ không hề hay biết rằng, những con phố đầy hoa mà họ đi qua hôm nay sẽ là những mảnh ký ức rực rỡ nhất, để sau này khi bão tố cuộc đời ập đến, chỉ cần nhắm mắt lại, họ vẫn có thể nghe thấy tiếng xích xe quay đều và cảm nhận được làn gió mát lành của những ngày tháng thanh xuân rực nắng.