Tháng Năm tới mang theo những cái nắng gay gắt hơn, làm nhựa đường trên những con phố lớn của thành phố bắt đầu tỏa hơi nóng hầm hập. Sau một tuần dài bị vùi lấp trong đống tài liệu thực tập và những bài vẽ đồ án dang dở, Thẩm Nhất Chu quyết định rủ Hướng Dương đi dạo tại công viên trung tâm. Đây có thể coi là buổi hẹn hò chính thức đầu tiên của họ, dù chẳng có hoa hồng, chẳng có ánh nến lung linh hay những nhà hàng sang trọng như trong các bộ phim tình cảm thường thấy trên tivi.
Họ đi bộ dọc theo bờ hồ, nơi có hàng liễu rủ bóng xuống mặt nước xanh ngắt để tìm chút hơi mát. Nhất Chu vẫn giữ phong thái ung dung, chiếc sơ mi trắng được là phẳng phiu, còn Hướng Dương lại tràn đầy sức sống trong chiếc váy hoa nhí màu vàng nhạt. Đi ngang qua một xe kem nhỏ ven đường, mùi thơm của bánh quế nướng lan tỏa trong không khí khiến bước chân của Hướng Dương chậm lại. Cô nhìn chăm chú vào tấm bảng hiệu vẽ tay sơ sài, đôi mắt lấp lánh sự tò mò.
Nhất Chu mỉm cười, anh lấy trong túi ra vài đồng tiền lẻ rồi mua một chiếc kem ốc quế vị muối biển duy nhất. Màu xanh nhạt của kem trông mát mắt như nước biển mùa hè, lấm tấm vài hạt muối li ti trắng muốt. Anh đưa chiếc kem cho cô, nhưng Hướng Dương lại khẽ lắc đầu, cô đưa tay kéo anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ dưới tán cây cổ thụ, rồi tinh nghịch chìa chiếc kem ra giữa hai người. Cô bảo rằng vị muối biển này rất đặc biệt, phải cùng nhau nếm thì mới cảm nhận hết được sự giao thoa giữa cái ngọt ngào và vị mặn mòi của nó.
Họ cứ thế thay phiên nhau nhấm nháp chiếc kem đang tan chảy nhanh dưới sức nóng của mùa hè. Vị kem lạnh buốt chạm vào đầu lưỡi, ban đầu là cái ngọt thanh của sữa, sau đó là hậu vị mặn nhẹ của muối, tạo nên một cảm giác sảng khoái đến lạ kỳ. Giữa không gian chỉ có tiếng ve kêu râm ran và tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, những câu chuyện về tương lai bắt đầu được khơi gợi một cách tự nhiên. Hướng Dương tựa lưng vào ghế, nhìn những đám mây trắng bồng bềnh trên bầu trời cao vời vợi, giọng cô trong trẻo nhưng đầy quyết tâm khi nói về ước mơ của mình.
Cô kể rằng mình muốn trở thành một kiến trúc sư cảnh quan, nhưng không phải để xây dựng những tòa nhà chọc trời vô hồn. Ước mơ của cô là thiết kế nên những khu vườn chữa lành, nơi những người bệnh có thể tìm thấy sự an ủi từ cỏ cây, hoa lá. Cô muốn trồng thật nhiều hướng dương ở những nơi u tối nhất, để mỗi khi người ta ngước nhìn, họ sẽ thấy được hy vọng. Nhất Chu lặng lẽ lắng nghe, anh nhìn sang góc nghiêng thanh tú của cô, thấy ánh nắng xuyên qua những lọn tóc mai, tạo nên một vầng hào quang mờ ảo. Anh nhận ra rằng, cô không chỉ vẽ hoa, mà chính cô đã là một bông hoa luôn hướng về phía mặt trời.
Khi cô hỏi về ước mơ của anh, Nhất Chu trầm ngâm một hồi lâu rồi mới chậm rãi trả lời. Anh nói mình chọn ngành Y không phải vì sự cao quý của danh xưng bác sĩ, mà vì anh sợ cảm giác bất lực khi nhìn thấy người thân yêu rời xa mình. Anh ước sau này có thể trở thành một bác sĩ giỏi, đủ bình tĩnh để đối mặt với tử thần và đủ dịu dàng để xoa dịu nỗi đau của bệnh nhân. Anh nói về một phòng khám nhỏ ở vùng quê, nơi anh có thể sống một cuộc đời giản đơn, ngày ngày khám bệnh cho mọi người và chiều chiều trở về trong một ngôi nhà ngập tràn ánh nắng.
Chiếc kem ốc quế cuối cùng cũng tan hết, chỉ còn lại vị ngọt dịu và chút mặn mòi vương lại trên môi. Họ không hứa hẹn gì nhiều về những điều lớn lao, nhưng trong thâm tâm mỗi người đều hiểu rằng, trong bản thiết kế cuộc đời của Hướng Dương đã bắt đầu có bóng dáng một vị bác sĩ, và trong phòng khám nhỏ ở vùng quê của Nhất Chu chắc chắn sẽ có một khu vườn rực rỡ giữa một thành phố ồn ào, họ đã tìm thấy cho mình một khoảng lặng riêng biệt, nơi những ước mơ bắt đầu đan cài vào nhau.
Cái nắm tay ấy không quá chặt, nhưng đủ để Nhất Chu cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng từ đầu ngón tay của Hướng Dương. Anh hơi siết nhẹ như một lời trấn an thầm lặng. Dưới ánh nắng cuối ngày đang dần chuyển sang màu mật ong, hai bóng hình một cao một thấp đổ dài trên con đường lát đá. Những hạt muối biển còn sót lại nơi đầu lưỡi như một lời nhắc nhở về hương vị của thực tại: có chút mặn mòi của vất vả, nhưng phần lớn vẫn là vị ngọt ngào của sự đồng điệu.
Hướng Dương khẽ đung đưa đôi tay đang nằm gọn trong lòng bàn tay anh, cô nghiêng đầu cười bảo rằng, vị muối biển này thật sự giống như cuộc đời vậy, phải có chút mặn thì cái ngọt mới trở nên sâu đậm. Nhất Chu không đáp, nhưng ánh mắt anh nhìn cô lúc này đã bớt đi vẻ lạnh lùng của một sinh viên y khoa vốn quen với những con số và cấu trúc giải phẫu. Anh nhận ra rằng, dù y học có thể cứu chữa những vết thương, nhưng chính sự hồn nhiên và những giấc mơ của cô mới là liều thuốc chữa lành những góc khuất khô khan trong tâm hồn anh.
Khi hoàng hôn buông xuống hẳn, mặt hồ bắt đầu phản chiếu những ánh đèn đường đầu tiên lung linh như những viên kim cương vỡ, họ mới luyến tiếc rời khỏi chiếc ghế gỗ. Buổi hẹn hò đầu tiên ấy không có những lời thề non hẹn biển chấn động, chỉ có một chiếc kem chia đôi và những tâm sự chân thành về một tương lai xa xôi. Thế nhưng, chính sự giản đơn ấy lại là viên gạch đầu tiên vững chắc nhất xây nên tòa lâu đài tình cảm của họ.
Tiếng chuông gió từ một cửa hàng lưu niệm gần đó lại vang lên leng keng khi họ đi ngang qua, âm thanh ấy như một sự lặp lại đầy ẩn ý của ngày đầu gặp gỡ tại thư viện. Nhất Chu đưa Hướng Dương về đến cổng ký túc xá, anh đứng đợi cho đến khi bóng dáng cô khuất hẳn sau bậc cầu thang mới quay xe ra về. Trong lòng anh lúc này, vị muối biển không còn mặn nữa, mà chỉ còn lại sự ấm áp lan tỏa, báo hiệu cho một mùa hè đáng nhớ nhất trong cuộc đời.