Những cơn mưa đầu hạ thường đến nhanh và đi cũng vội, để lại trên những tán lá ngô đồng cổ thụ trong khuôn viên trường đại học một màu xanh mướt mát và mùi nhựa cây ngai ngái. Sau buổi hẹn hò chia đôi chiếc kem muối biển, bầu không khí giữa Nhất Chu và Hướng Dương đã có một sự thay đổi ngầm hiểu, dịu dàng và đầy mong đợi. Nhất Chu vốn không phải kiểu người sẽ chuẩn bị một màn tỏ tình hoành tráng với nến và hoa dưới sự chứng kiến của đám đông, anh chọn cách riêng của mình, một cách vừa thực tế lại vừa lãng mạn theo đúng chất của một sinh viên trường y.
Chiều hôm đó, anh hẹn Hướng Dương ra dưới gốc cây ngô đồng già, nơi có chiếc ghế đá cũ kỹ đã nhuốm màu thời gian. Hướng Dương đến với một xấp giấy vẽ trên tay, hơi thở hơi dồn dập vì vừa chạy từ xưởng vẽ sang. Cô ngồi xuống bên cạnh anh, mái tóc hơi rối vì gió nhưng nụ cười vẫn luôn thường trực. Nhất Chu không nói gì ngay, anh mở cặp táp lấy ra một tờ giấy A4 được kẹp phẳng phiu trong một bìa hồ sơ màu xanh chuyên dụng của bệnh viện. Anh hít một hơi thật sâu rồi đưa tờ giấy ấy cho cô, đôi mắt vốn dĩ luôn điềm tĩnh giờ đây lại thoáng chút hồi hộp.
Hướng Dương ngạc nhiên đón lấy tờ giấy. Cứ ngỡ là một bản báo cáo thực tập hay một tài liệu y khoa nào đó, nhưng khi nhìn vào tiêu đề, cô bỗng khựng lại. Ở trên cùng, Nhất Chu dùng nét chữ cứng cáp, gãy gọn thường thấy trên các đơn thuốc để viết dòng chữ: "Đơn xin ứng tuyển vị trí Bác sĩ riêng đời đời kiếp kiếp". Bên dưới không phải là các triệu chứng lâm sàng, mà là một danh sách các điều khoản cam kết được trình bày vô cùng nghiêm túc.
Anh viết rằng, nếu được trúng tuyển, anh cam kết sẽ theo dõi tình trạng sức khỏe của cô mỗi ngày, sẽ là người nhắc cô uống nước, nhắc cô không được thức khuya để vẽ tranh, và sẽ luôn có mặt bất cứ khi nào cô thấy mệt mỏi. Mục "Lương bổng" anh để trống, nhưng ở phần "Quyền lợi của bác sĩ", anh ghi vỏn vẹn một dòng: "Được phép ở bên cạnh chăm sóc và nhìn thấy nụ cười của Diệp Hướng Dương mỗi ngày". Tờ đơn ấy còn có cả phần ký tên của người nộp đơn là Thẩm Nhất Chu, và một ô trống dành cho "Giám đốc đời mình" ký xác nhận.
Hướng Dương đọc đi đọc đọc lại tờ giấy, khóe môi cô dần dần cong lên, rồi sau đó là một tràng cười trong trẻo vang vọng dưới tán lá ngô đồng. Cô chưa từng thấy ai tỏ tình bằng cách kỳ lạ và "nghề nghiệp" đến thế. Nhưng đằng sau những dòng chữ có phần khô khan kia, cô cảm nhận được một sự chân thành và bao bọc đến tận cùng. Nhất Chu không hứa sẽ mang cho cô cả thế giới, anh chỉ hứa sẽ dùng tất cả kiến thức và sự tận tâm của mình để bảo vệ sự bình an của cô.
Nhất Chu nhìn cô cười, anh khẽ hắng giọng, gương mặt hơi đỏ lên vì ngượng ngùng. Anh chậm rãi nói rằng, trong y học, người ta luôn cố gắng tìm ra phương thuốc để chữa lành, và anh đã tìm thấy phương thuốc cho tâm hồn mình chính là cô. Anh không giỏi nói những lời mật ngọt, nên chỉ biết gói gọn tất cả vào một tờ đơn xin được đồng hành. Gió mùa hạ thổi qua, làm những tán lá ngô đồng xào xạc như cũng đang tán thành với lời tự tình của chàng trai trẻ.
Hướng Dương không trả lời bằng lời nói. Cô lấy từ trong túi bút ra một cây bút chì than thường dùng để phác thảo, rồi đặt tờ giấy lên đùi, dứt khoát ký tên mình vào ô "Giám đốc xác nhận". Sau khi ký xong, cô còn vẽ thêm một bông hoa hướng dương nhỏ xíu ngay bên cạnh chữ ký của mình, rồi trả lại tờ giấy cho anh. Cô nhìn thẳng vào mắt Nhất Chu, đôi mắt lấp lánh như chứa cả một bầu trời sao, rồi khẽ nói rằng, vị bác sĩ này đã bị trúng tuyển, và thời hạn hợp đồng là vô thời hạn, không được phép từ chức giữa chừng.
Dưới tán cây ngô đồng che bóng mát cho bao thế hệ sinh viên, có hai người trẻ đã chính thức thuộc về nhau bằng một bản hợp đồng tình yêu đặc biệt nhất. Nhất Chu cẩn thận cất tờ giấy vào bìa hồ sơ như cất giữ một báu vật vô giá. Anh biết rằng kể từ khoảnh khắc này, vai áo blouse trắng của mình không chỉ gánh vác trách nhiệm với bệnh nhân, mà còn là điểm tựa duy nhất và vững chãi nhất cho cô gái luôn hướng về phía mặt trời này. Buổi chiều hôm ấy, nắng len lỏi qua kẽ lá, rải những hạt vàng vụn vỡ lên đôi bàn tay đang đan chặt lấy nhau, khởi đầu cho những chương hạnh phúc nhất của một thời thanh xuân rực rỡ.