Sau khi "bản hợp đồng" dưới gốc cây ngô đồng được ký kết, thế giới của Thẩm Nhất Chu và Diệp Hướng Dương không trở nên xa hoa hơn, mà trái lại, nó càng trở nên giản dị và thực tế đến lạ lùng. Đối với những sinh viên nghèo đang chập chững bước vào đời, tình yêu không phải là những bữa tiệc tối sang trọng, mà là cách họ cùng nhau vun vén từng đồng tiền lẻ để hướng về một mục tiêu chung.
Những buổi chiều tan học, thay vì rủ nhau vào các quán cà phê máy lạnh, Nhất Chu và Hướng Dương thường chọn một quán cơm bụi nhỏ nằm sâu trong con hẻm cạnh trường y. Quán chỉ vỏn vẹn vài chiếc bàn ghế nhựa thấp bé, mùi khói bếp và tiếng xèo xèo xào nấu tạo nên một không khí đặc trưng của đời sinh viên. Ở đây, một suất cơm đầy đủ chỉ có giá 15 tệ, nhưng Nhất Chu luôn khéo léo gắp thêm miếng thịt hay phần rau tươi nhất sang bát của Hướng Dương. Cô cũng không vừa, mỗi khi anh không để ý lại bí mật "trả lễ" bằng cách giấu những miếng thức ăn ngon nhất xuống dưới lớp cơm trắng trong bát anh.
Sự tiết kiệm của họ có một lý do rất cụ thể. Hướng Dương từ lâu đã ao ước một bộ màu vẽ chuyên nghiệp của Đức, loại màu có độ mịn và sắc độ chuẩn xác mà bất cứ sinh viên mỹ thuật nào cũng khao khát, nhưng giá của nó bằng cả một tháng tiền sinh hoạt phí. Nhất Chu biết điều đó. Anh bắt đầu nhận thêm công việc trực đêm tại phòng cấp cứu của bệnh viện thực tập, còn Hướng Dương cũng miệt mài vẽ thuê các bản vẽ thiết kế nhỏ cho các cửa hàng trong khu phố.
Trong chiếc hũ sứ hình bông hoa hướng dương đặt trên bệ cửa sổ căn gác mái, những đồng tiền giấy 5 tệ, 10 tệ dần đầy lên mỗi ngày. Có những hôm ngồi ăn bữa cơm 15 tệ chỉ có đậu phụ luộc và rau muống xào, Hướng Dương nhìn anh đầy áy náy, nhưng Nhất Chu chỉ khẽ gõ nhẹ vào trán cô rồi bảo rằng: "Bác sĩ đã kê đơn rồi, ăn thanh đạm rất tốt cho sức khỏe, vả lại vị của nó cũng không tệ khi có em ngồi đối diện". Câu nói đùa của anh khiến bát cơm giản đơn bỗng chốc trở nên ngọt ngào hơn bất cứ sơn hào hải vị nào.
Sự ấm áp không đến từ giá trị của món ăn, mà đến từ ánh mắt họ trao nhau qua làn khói cơm nóng hổi. Nhất Chu vốn là người kiệm lời, nhưng sự quan tâm của anh lại tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất. Anh nhớ rõ cô không ăn được hành, nhớ cô thích uống canh nóng khi trời mưa, và nhớ cả việc cô thường quên ăn sáng khi mải mê vẽ. Những bữa cơm 15 tệ ấy đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên, nơi họ cùng nhau lập kế hoạch cho tương lai, cùng mơ về những bản thiết kế rực rỡ và những ca phẫu thuật thành công.
Cuối cùng, sau hơn hai tháng chắt bóp, chiếc hũ sứ cũng đã nặng trĩu. Ngày Nhất Chu cùng Hướng Dương đến cửa hàng họa cụ để mua bộ màu ấy, cô đã ôm chặt chiếc hộp gỗ vào lòng như ôm cả một báu vật. Cô nhìn anh, đôi mắt rưng rưng vì xúc động, còn Nhất Chu chỉ mỉm cười xoa đầu cô, bàn tay anh hơi thô ráp vì những ca trực đêm liên miên nhưng lại vô cùng vững chãi. Anh hiểu rằng, giá trị của bộ màu không nằm ở nhãn hiệu, mà nằm ở những bữa cơm 15 tệ họ đã cùng chia sẻ, nằm ở những giọt mồ hôi và sự đồng lòng của hai trái tim trẻ tuổi.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt của khu phố cũ, bóng của hai người đổ dài trên mặt đất. Họ vừa đi vừa cười nói về những bức tranh đầu tiên sẽ được vẽ từ bộ màu mới. Đó là sự lãng mạn thực tế nhất của tuổi trẻ – khi người ta không có nhiều tiền, nhưng lại có thừa sự chân thành để cùng nhau vượt qua những ngày gian khó. Họ không biết rằng, chính những tháng ngày tích góp từng đồng tiền lẻ này lại là sợi dây liên kết bền chặt nhất, giúp họ đứng vững trước những thử thách nghiệt ngã mà định mệnh đang âm thầm sắp đặt ở phía trước.