MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Mùa Hướng Dương TànChương 6

Sau Mùa Hướng Dương Tàn

Chương 6

778 từ · ~4 phút đọc

Căn gác mái nhỏ vào một buổi chiều cuối tuần ngập tràn nắng vàng. Thẩm Nhất Chu đã đến bệnh viện để bắt đầu ca trực phụ kéo dài mười hai tiếng, để lại Diệp Hướng Dương một mình với đống bài tập bố cục màu sắc. Trong lúc loay hoay tìm một cây bút chì trên kệ sách ngăn nắp của anh, cô vô tình làm rơi một cuốn sổ bọc da màu nâu sẫm, trông có vẻ cũ kỹ nhưng được giữ gìn rất cẩn thận.

Hướng Dương hơi khựng lại, tính tò mò của một người làm nghệ thuật đã thôi thúc cô nhặt nó lên. Cô cứ ngỡ đây là cuốn sổ ghi chép những thuật ngữ y khoa phức tạp hay lộ trình điều trị lâm sàng mà anh vẫn thường học mỗi đêm. Nhưng khi lật mở trang đầu tiên, hơi thở của cô bỗng trở nên dồn dập. Đó không phải là bệnh án, mà là một thế giới riêng biệt mà Nhất Chu đã âm thầm xây dựng từ những ngày đầu họ gặp gỡ.

Trang đầu tiên ghi dòng chữ nắn nót: "Hướng Dương - Những điều cần lưu ý".

Cô bắt đầu lật từng trang, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên xen lẫn xúc động. Nhất Chu ghi chép tỉ mỉ đến mức đáng sợ. Anh ghi lại rằng cô thích uống trà sữa 30% đường nhưng phải nhiều đá, thích ăn phần rìa bánh mì cháy cạnh vì nó giòn hơn. Anh ghi lại danh sách những loại hoa cô dị ứng, những tông màu cô hay dùng khi tâm trạng không tốt, và cả việc cô thường có thói quen cắn môi khi tập trung vẽ tranh – một thói quen mà ngay cả chính cô cũng chưa bao giờ nhận ra.

Càng về những trang sau, những ghi chép càng mang đậm bản chất của một sinh viên y khoa. Nhất Chu đã lập hẳn một biểu đồ nhỏ theo dõi chu kỳ sinh lý của cô. Anh ghi chú rõ ràng: "Ngày rụng dâu: Thường là ngày 15 hằng tháng. Biểu hiện: Đau lưng dưới, tâm trạng dễ cáu gắt, tay chân lạnh. Cần chuẩn bị: Túi chườm nóng, trà gừng mật ong, tuyệt đối không cho ăn kem muối biển vào những ngày này."

Hướng Dương ngồi bệt xuống sàn nhà, bàn tay run run vuốt ve những dòng chữ viết tay cứng cáp của anh. Cô chợt nhớ lại những lần mình đến kỳ, Nhất Chu luôn xuất hiện với một bình giữ nhiệt nước ấm, hoặc đột ngột nhắc cô mặc thêm áo khoác dù trời không quá lạnh. Hóa ra, tất cả sự "tình cờ" đó đều được tính toán bằng sự quan tâm thầm lặng và khoa học nhất. Anh không dùng những lời hoa mỹ để thề thốt, anh dùng cuốn sổ này để học cách yêu cô qua từng chi tiết vụn vặt nhất của cuộc sống.

Trong sổ còn có những mảnh giấy nhỏ kẹp giữa các trang, là những mẩu hóa đơn cơm 15 tệ hay những chiếc lá khô mà họ từng nhặt được khi đi dạo. Nhất Chu thậm chí còn ghi lại những ước mơ mà cô từng lơ đãng nói ra trong lúc ăn kem, như việc muốn có một chiếc giá vẽ bằng gỗ sồi hay ước được ngắm hoàng hôn ở một vùng biển vắng. Anh biến mỗi lời nói của cô thành một "y lệnh" mà anh tự giao cho chính mình phải thực hiện.

Trái tim Hướng Dương như bị một bàn tay mềm mại bóp nghẹt vì hạnh phúc. Cô nhận ra rằng, đối với một người khô khan và bận rộn như Nhất Chu, việc dành thời gian để ghi chép lại toàn bộ "hệ sinh thái" của một người con gái khác là một sự hy sinh vô cùng lớn lao. Anh đang học cách hiểu cô, không phải bằng trực giác, mà bằng sự tận tụy của một người muốn dành cả đời để chữa lành và bảo vệ.

Cô khép cuốn sổ lại, đặt nó về vị trí cũ nhưng lòng ngực vẫn không ngừng phập phồng. Chiều hôm ấy, khi ánh nắng tắt dần trên căn gác mái, Hướng Dương không vẽ tiếp bức tranh dang dở. Cô ngồi đó, lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, chờ đợi tiếng xích xe đạp quen thuộc vang lên dưới sân. Cô biết rằng, mình không chỉ tìm thấy một người bạn trai, mà đã tìm thấy một bến đỗ, nơi mà ngay cả những điều nhỏ bé nhất của cô cũng được nâng niu như một báu vật vô giá.