MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Mùa Hướng Dương TànChương 7

Sau Mùa Hướng Dương Tàn

Chương 7

703 từ · ~4 phút đọc

Mùa hạ không chỉ có nắng gắt mà còn có những cơn mưa rào bất chợt, đến nhanh như một hơi thở và đi để lại những mặt đường sũng nước loang loáng ánh đèn. Buổi tối hôm đó, khi Nhất Chu vừa kết thúc ca trực thực tập, anh ghé qua xưởng vẽ để đón Hướng Dương. Khi hai người vừa dắt xe ra khỏi cổng trường, bầu trời vốn đang đầy sao bỗng chốc bị mây đen che phủ, và chỉ trong vài phút, những hạt mưa nặng hạt bắt đầu trút xuống như trút nước.

Họ không kịp tìm chỗ trú chân nào khác ngoài mái hiên hẹp của một cửa hàng sách cũ đã đóng cửa. Không gian chật chội khiến hai người phải đứng sát vào nhau để tránh những tia nước bắn vào từ phía ngoài. Hướng Dương hơi run lên vì cái lạnh đột ngột của hơi nước, đôi vai nhỏ khẽ co lại. Thấy vậy, Nhất Chu không ngần ngại cởi chiếc áo khoác ngoài vẫn còn vương mùi giấy mới và chút hương bạc hà thanh mát, cẩn thận choàng lên vai cô.

Dưới ánh đèn đường mờ ảo bị nhòe đi bởi làn mưa, không gian xung quanh dường như chỉ còn lại tiếng mưa rơi rào rạt trên mái tôn và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Hướng Dương ngước nhìn Nhất Chu, những giọt nước mưa còn đọng lại trên hàng mi dài của anh lấp lánh như những hạt pha lê. Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ trên trán mình.

Nhất Chu nhìn xuống cô gái nhỏ trong vòng tay, đôi mắt anh sâu thẳm và đầy vẻ chở che. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc bết nước đang dính trên má cô. Bàn tay anh hơi run rẩy, sự điềm tĩnh thường ngày của một sinh viên y khoa dường như đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự vụng về của một chàng trai lần đầu biết rung động thực sự. Anh cúi xuống, chậm rãi và ngập ngừng, như thể đang chờ đợi một sự cho phép thầm lặng.

Khi đôi môi hai người chạm nhẹ vào nhau, thời gian dường như ngưng đọng lại giữa màn mưa trắng xóa. Đó là một nụ hôn vụng về, không điêu luyện, chỉ có sự chân thành và hơi ấm lan tỏa từ trái tim. Vị mưa mát lạnh hòa lẫn với sự ngọt ngào nồng nàn, khiến cả hai như quên mất cái lạnh của thời tiết xung quanh. Hướng Dương khẽ nhắm mắt, đôi tay vô thức nắm chặt lấy vạt áo của Nhất Chu, cảm nhận sự an toàn tuyệt đối khi ở bên cạnh anh.

Nụ hôn đầu ấy kéo dài không lâu, nhưng đủ để khắc sâu vào tâm trí họ một dấu ấn không thể phai mờ. Khi Nhất Chu lùi lại một chút, anh vẫn không buông cô ra, mà thay vào đó là tựa trán mình vào trán cô. Cả hai cùng bật cười khe khẽ vì sự lúng túng của chính mình, vì gương mặt của đối phương đều đang đỏ bừng lên dưới ánh đèn đường. Đó là khoảnh khắc lãng mạn thuần khiết nhất của tuổi trẻ, nơi những toan tính đời thường lùi bước để nhường chỗ cho những xúc cảm nguyên sơ nhất.

Cơn mưa rào ngoài kia vẫn chưa dứt, nhưng trong không gian nhỏ hẹp dưới mái hiên ấy, một ngọn lửa ấm áp đã được thắp lên. Nhất Chu nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Hướng Dương, đan chặt các ngón tay vào nhau. Anh biết rằng, dù sau này có bao nhiêu cơn mưa đi qua cuộc đời, anh cũng sẽ không để cô phải đứng dưới mưa một mình. Sự lãng mạn vụng về của đêm nay chính là minh chứng cho việc họ đã thực sự bước vào thế giới của nhau, một thế giới không chỉ có màu trắng của áo blouse hay màu vàng của hoa hướng dương, mà còn có màu hồng của tình yêu chớm nở.