Việc tìm kiếm một chốn đi về chung không phải là một quyết định bồng bột của tuổi trẻ, mà là kết quả của những đêm Thẩm Nhất Chu đứng đợi Hướng Dương dưới cổng ký túc xá đến tận khuya, và những lần cô không nỡ rời tay anh khi đồng hồ điểm giờ đóng cửa. Họ cần một nơi để sự dịu dàng không bị ngăn cách bởi những nội quy cứng nhắc, và thế là căn gác mái nhỏ nằm ở cuối con ngõ hẻm đường Giải Phóng đã trở thành "vương quốc" đầu tiên của hai người.
Ngày đầu tiên dọn đến, căn phòng chỉ vỏn vẹn mười tám mét vuông, sàn gỗ đã có vài chỗ bị mục và không gian nồng nặc mùi bụi bặm của thời gian. Nhất Chu cởi bỏ chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, chỉ mặc chiếc áo thun xám giản dị, tay cầm chổi, tay cầm giẻ lau, bắt đầu công việc dọn dẹp một cách tỉ mỉ. Anh làm việc với sự tập trung cao độ như khi đang đứng trên bàn mổ, lau sạch từng khe kẽ của khung cửa sổ gỗ sơn xanh đã bong tróc.
Hướng Dương không chịu ngồi yên, cô phụ trách việc "phục hồi sinh khí" cho căn phòng. Cô không có nhiều tiền để mua nội thất đắt tiền, nên hai người đã cùng nhau ra chợ đồ cũ, khuân về một chiếc bàn gỗ sồi đã cũ kỹ nhưng vân gỗ vẫn còn rất đẹp. Nhất Chu dành cả buổi chiều để chà nhám và đánh bóng lại mặt bàn, trong khi Hướng Dương ngồi bên cạnh, tỉ mẩn dùng cọ vẽ những họa tiết hoa hướng dương nhỏ xíu ở bốn góc bàn. Đó là chiếc bàn ăn, bàn làm việc và cũng là nơi gửi gắm những ước mơ đầu đời của họ.
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ những mái ngói của khu phố cũ, Hướng Dương bắt đầu công đoạn mà cô mong chờ nhất: trang trí ánh sáng. Cô chăng những dải đèn led vàng ấm áp chạy dọc theo đường gờ của mái dốc căn gác. Khi bóng tối vừa sụp xuống, cô khẽ chạm tay vào công tắc, và cả căn phòng bỗng chốc bừng sáng lên một màu vàng dịu nhẹ, lung linh như thể hàng ngàn con đom đóm đang đậu lại trên tường. Nhất Chu dừng tay, anh đứng tựa cửa nhìn cô gái của mình đang say sưa ngắm nhìn thành quả, lòng anh chợt dâng lên một cảm giác bình yên chưa từng có.
Góc ban công nhỏ hẹp chỉ vừa đủ đặt hai chiếc ghế mây được họ lấp đầy bằng những chậu cây xanh. Nhất Chu mang về những chậu cây có khả năng lọc không khí tốt như trầu bà và dương xỉ, vì anh lo khói bụi thành phố sẽ làm cô mệt. Còn Hướng Dương, tất nhiên rồi, cô đặt ở vị trí đón nắng nhất một chậu hướng dương đang e ấp nụ. Cô bảo rằng, cây xanh đại diện cho sức sống của anh, còn hoa đại diện cho nụ cười của cô, chúng sẽ cùng nhau lớn lên trong căn nhà này.
Bữa tối đầu tiên trong "gia đình nhỏ" diễn ra vô cùng chậm rãi. Không có bàn tiệc thịnh soạn, chỉ có hai bát mì gói bốc khói nghi ngút đặt trên chiếc bàn gỗ còn thơm mùi dầu bóng mới. Họ ngồi bệt dưới sàn gỗ, dựa lưng vào nhau, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ đối phương. Nhất Chu gắp một miếng trứng trần sang bát của Hướng Dương, còn cô thì mỉm cười tựa đầu vào vai anh, đôi mắt nhìn ra khung cửa sổ nơi có ánh đèn đường vàng vọt và những tán lá ngô đồng xào xạc trong gió đêm.
Trong không gian yên tĩnh ấy, chỉ có tiếng kim đồng hồ quay đều đặn và tiếng hơi thở nhẹ nhàng của hai người. Nhất Chu khẽ nắm lấy bàn tay còn dính chút màu vẽ của Hướng Dương, cảm thấy mọi sự mệt mỏi từ những ca trực ở bệnh viện dường như tan biến hết. Căn gác mái này tuy hẹp, bậc thang đi lên tuy dốc và cũ kỹ, nhưng nó chứa đựng sự tự do và tình yêu thuần khiết nhất của họ. Họ nói với nhau về những dự định nhỏ nhặt, như việc tháng sau sẽ mua thêm một chiếc ấm đun nước màu đỏ, hay việc sẽ treo bức tranh chân dung anh vẽ cô lên bức tường phía đông.
Đêm đầu tiên ở nhà mới, họ không ngủ sớm. Họ nằm bên nhau dưới ánh đèn led mờ ảo, nghe tiếng còi tàu hỏa từ xa vọng lại. Nhất Chu nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi không phải là những điều gì đó lớn lao ở tương lai, mà chính là khoảnh khắc này, khi anh có một mái nhà để che chở cho người mình yêu, và một bóng lưng nhỏ nhắn luôn sẵn sàng chờ đợi anh trở về. Căn gác mái ấy đã chính thức trở thành một nhân chứng thầm lặng cho tình yêu của họ, một khởi đầu ngọt ngào và chậm rãi, cứ thế thấm sâu vào máu thịt của cả hai.