MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Mùa Hướng Dương TànChương 9

Sau Mùa Hướng Dương Tàn

Chương 9

836 từ · ~5 phút đọc

Tháng Sáu đổ lửa xuống những con phố nhỏ, mang theo cái nóng hầm hập và tiếng ve kêu không dứt trên những tán ngô đồng. Trong căn gác mái nhỏ, chiếc quạt điện cũ kỹ quay vù vù, cố sức xua đi cái không khí oi nồng của buổi chiều muộn. Diệp Hướng Dương đang ngồi bệt dưới sàn, tỉ mẩn phác thảo những nét vẽ cuối cùng cho một bản thiết kế cảnh quan, mồ hôi lấm tấm trên chóp mũi khiến cô thỉnh thoảng lại phải dừng bút để quệt ngang trán.

Nhất Chu bước vào nhà với một túi trái cây tươi và hai chai nước khoáng lạnh. Anh lặng lẽ đặt đồ xuống, không muốn làm đứt quãng dòng cảm xúc nghệ thuật của cô. Anh đứng phía sau, nhìn ngắm bản vẽ trên tay Hướng Dương. Đó là một cánh đồng hoa rực rỡ, nhưng dường như cô vẫn chưa ưng ý với sắc độ của màu vàng. Cô đặt bút xuống, khẽ thở dài, tựa đầu vào chân Nhất Chu khi anh ngồi xuống chiếc ghế mây ngay cạnh đó.

“Nhất Chu này, anh đã bao giờ nhìn thấy một cánh đồng hướng dương thực sự chưa? Ý em là một cánh đồng trải dài đến tận chân trời, nơi mà nắng và hoa hòa làm một ấy?”

Nhất Chu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc hơi rối của cô, đôi mắt anh nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những mái nhà cao thấp đang mờ dần trong ánh hoàng hôn tím sẫm. Anh nhớ đến những trang sách địa lý từng đọc, nhớ đến những vùng đất xa xôi mà một sinh viên y khoa bận rộn như anh chưa từng có cơ hội đặt chân tới. Anh chậm rãi trả lời, giọng trầm thấp và ấm áp.

“Anh chưa thấy tận mắt, nhưng anh biết có một nơi như thế. Ở Tân Cương, vào độ tháng Bảy và tháng Tám, hoa hướng dương nở rộ khắp các sườn đồi. Người ta bảo rằng ở đó, hoa nhiều đến mức người ta sẽ cảm thấy mình như đang bơi trong một biển vàng.”

Hướng Dương ngồi bật dậy, đôi mắt lấp lánh sự khao khát. Cô vẽ hoa hướng dương rất nhiều, yêu loài hoa này đến cháy bỏng vì cái cách chúng luôn kiên định nhìn về phía mặt trời bất kể giông bão. Nhưng đối với cô, một cánh đồng hoa ở Tân Cương giống như một thánh đường xa xôi mà cô hằng mơ ước được chạm vào một lần trong đời.

Nhất Chu nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ngón cái khẽ mơn trớn trên mu bàn tay. Anh nhìn sâu vào mắt cô, một lời hứa không quá ồn ào nhưng nặng tựa ngàn cân bắt đầu thành hình.

“Hướng Dương, đợi chúng ta tốt nghiệp nhé. Khi anh chính thức trở thành bác sĩ và em trở thành kiến trúc sư, anh sẽ dành dụm tiền, chúng ta sẽ bắt chuyến tàu dài nhất để đến Tân Cương. Anh sẽ đưa em đến giữa cánh đồng hoa ấy, để em có thể vẽ lại một bức tranh hoàn hảo nhất bằng những màu sắc thật nhất của đất trời.”

Hướng Dương nhìn anh, trái tim cô đập rộn ràng trong lồng ngực. Lời hứa của Nhất Chu luôn có một sức nặng kỳ lạ, vì cô biết anh không bao giờ nói điều gì mà mình không định làm. Trong căn gác mái chật hẹp ấy, lời hứa về một vùng đất xa xôi với biển hoa vàng óng ả bỗng chốc làm cho không gian trở nên rộng lớn và lãng mạn vô cùng. Cô khẽ gật đầu, tựa cằm lên tay anh, bắt đầu tưởng tượng về viễn cảnh hai người đứng giữa đại ngàn xanh biếc và vàng rực, về hơi thở của gió vùng cao và mùi hương thanh khiết của hoa cỏ.

“Nhất Chu, anh phải hứa đấy nhé. Không được nuốt lời đâu.”

“Anh hứa. Dù có chuyện gì xảy ra, anh nhất định sẽ đưa em đi.”

Câu nói "dù có chuyện gì xảy ra" của anh lúc đó chỉ đơn giản là những trở ngại về công việc hay thời gian, nhưng cả hai đều không thể ngờ được rằng, sau này nó lại trở thành nỗi ám ảnh xót xa nhất. Buổi chiều hôm ấy, nắng tắt dần trên bệ cửa sổ, lời hứa về Tân Cương đã trở thành một cột mốc, một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn trẻ tuổi lại với nhau. Họ cứ thế cùng nhau mơ về một mùa hè rực rỡ nhất trong đời, nơi hướng dương không bao giờ tàn và tình yêu của họ sẽ mãi mãi rực rỡ dưới ánh mặt trời vùng biên ải.

Cánh đồng hoa ấy, trong tâm trí họ lúc bấy giờ, chính là thiên đường. Và họ tin rằng, chỉ cần đi cùng nhau, bất cứ nơi nào cũng có thể là thiên đường.