MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Mùa Hướng Dương TànChương 10

Sau Mùa Hướng Dương Tàn

Chương 10

759 từ · ~4 phút đọc

Đêm ấy, thành phố bỗng nhiên trở nên dịu dàng một cách lạ lùng. Những tiếng còi xe inh ỏi dường như lùi xa vào một góc khuất nào đó, nhường chỗ cho tiếng gió lùa qua kẽ lá ngô đồng xào xạc. Nhất Chu và Hướng Dương quyết định trốn khỏi căn gác mái ngột ngạt để lên sân thượng của tòa nhà cũ. Đây là nơi cao nhất trong khu phố, nơi họ có thể chạm tay vào không gian khoáng đạt của bầu trời và nhìn thấy những vì sao thưa thớt đang lấp lánh giữa màn đêm.

Trăng đêm nay tròn và sáng một cách kỳ lạ, ánh trăng như một dải lụa bạc đổ xuống mặt sàn xi măng khô khốc, biến không gian xung quanh trở nên mờ ảo như trong một thước phim cũ. Hướng Dương ngồi bệt xuống, đôi chân đung đưa theo nhịp điệu của một bản nhạc không tên mà cô đang khe khẽ ngân nga. Nhất Chu ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát những khóm cỏ dại mọc chen chúc trong những kẽ nứt của tường gạch trên sân thượng.

Anh không nói gì, đôi bàn tay vốn dĩ chỉ quen với ống nghe và kim tiêm giờ đây lại tỉ mẩn ngắt lấy vài cọng cỏ đuôi gà xanh mướt, còn vương chút sương đêm lành lạnh. Hướng Dương tò mò nghiêng đầu nhìn, thấy những ngón tay dài của anh đan cài, thắt nút một cách khéo léo. Sự tập trung của Nhất Chu lúc này khiến cô không nỡ lên tiếng cắt ngang. Sau một hồi loay hoay, anh nắm lấy bàn tay trái của cô, từ tốn lồng vào ngón áp út một vòng tròn nhỏ xinh được tết từ cỏ.

“Cái này là...?” Hướng Dương thảng thốt, hơi thở cô nhẹ bẫng đi một nhịp.

Nhất Chu nhìn vào chiếc nhẫn cỏ đơn sơ trên tay cô, rồi nhìn sâu vào đôi mắt đang phản chiếu ánh trăng của người con gái đối diện. Giọng anh trầm thấp, chân thành, mang theo cả sự rung động của một trái tim lần đầu biết yêu sâu sắc.

“Hướng Dương, hiện tại anh chỉ có thể tặng em một chiếc nhẫn cỏ nhặt được từ kẽ tường này thôi. Anh chưa có tiền để mua vàng bạc hay kim cương, anh cũng chưa có sự nghiệp vững vàng để đảm bảo cho em một cuộc sống giàu sang. Nhưng chiếc nhẫn này là lời thề của anh. Anh muốn dùng cả cuộc đời mình để chăm sóc em, để bảo vệ em như cách một bác sĩ bảo vệ sự sống. Em có đồng ý... đợi đến ngày anh thay nó bằng một chiếc nhẫn thực sự không?”

Trái tim Hướng Dương như tan chảy ra giữa đêm trăng. Cô không cần những trang sức lộng lẫy, cũng không cần những lời thề thốt đao to búa lớn. Đối với cô, vòng tròn cỏ xanh mướt này còn nặng tình hơn bất cứ thứ vật chất nào trên đời. Nó mang mùi vị của đất, của sương, và của cả sự chân thành đến vụng về của người con trai mà cô yêu thương nhất. Cô đưa tay lên, áp lòng bàn tay mình vào má anh, cảm nhận hơi ấm và cả sự căng thẳng của anh lúc bấy giờ.

“Nhất Chu, em không cần nhẫn kim cương đâu. Em chỉ cần anh thôi. Chiếc nhẫn cỏ này... em sẽ giữ nó đến khi nó khô héo, và cả sau khi nó đã tan thành bụi, em vẫn sẽ nhớ lời đính ước đêm nay.”

Dưới ánh trăng bạc, họ trao nhau một cái ôm thật chặt. Đêm ấy, giữa không gian bao la của đất trời, một lời đính ước ngây ngô đã được thành hình. Không có người làm chứng, không có tiệc tùng, chỉ có ánh trăng và những khóm cỏ dại trên sân thượng cũ kỹ chứng kiến sự gắn kết của hai tâm hồn. Họ tin rằng, chỉ cần trái tim đủ chân thành, những điều đơn sơ nhất cũng có thể trở thành vĩnh cửu.

Nhất Chu khẽ hôn lên mái tóc của Hướng Dương, trong lòng thầm hứa sẽ sớm mang lại cho cô một danh phận chính thức. Anh không biết rằng, chiếc nhẫn cỏ ấy chính là vật kỷ niệm thuần khiết cuối cùng của những tháng ngày bình yên, trước khi họ phải bước vào chặng đường dài đầy thử thách của sự trưởng thành và những biến cố không báo trước.