MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Mùa Hướng Dương TànChương 11

Sau Mùa Hướng Dương Tàn

Chương 11

753 từ · ~4 phút đọc

Thời gian trôi đi theo những vòng quay bận rộn của năm cuối đại học, cái ngây ngô của buổi đầu gặp gỡ dần nhường chỗ cho vẻ điềm tĩnh của những người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời. Thẩm Nhất Chu bắt đầu những tháng ngày thực tập dày đặc tại bệnh viện trung tâm, nơi anh phải làm quen với mùi thuốc sát trùng nồng nặc và những hành lang dài hun hút luôn vang vọng tiếng bước chân hối hả. Trong khi đó, Diệp Hướng Dương cũng đắm mình trong văn phòng kiến trúc, nơi những bản vẽ cảnh quan chiếm trọn thời gian của cô từ sáng sớm đến tận đêm khuya.

Chiếc áo blouse trắng của Nhất Chu giờ đây không còn sạch thơm mùi nắng như thuở đứng dưới gốc cây ngô đồng, mà thường vương lại sự mệt mỏi của những ca trực đêm dài dằng dặc. Anh học cách đối mặt với những gương mặt lo âu của thân nhân người bệnh, học cách giữ cho bàn tay mình không run khi thực hiện những thủ thuật lâm sàng đầu tiên. Đôi khi, sau một ca cấp cứu căng thẳng, Nhất Chu đứng bên cửa sổ hành lang bệnh viện, nhìn về hướng căn gác mái nhỏ của họ, chỉ để hít một hơi thật sâu trước khi quay lại với công việc.

Ở phía bên kia thành phố, Hướng Dương cũng không còn là cô sinh viên chỉ biết vẽ những cánh đồng hướng dương mộng mơ. Cô phải đối mặt với những yêu cầu khắt khe của khách hàng, những thông số kỹ thuật khô khan và những đêm trắng thức để hoàn thành bản thiết kế cho kịp tiến độ. Đôi bàn tay vốn dĩ chỉ quen với cọ vẽ giờ đây chai sần vì cầm chuột máy tính quá lâu, và ánh mắt cô thường hiện lên sự mệt mỏi dưới ánh đèn bàn làm việc.

Dù bận rộn đến mức có những ngày họ chỉ kịp nhìn nhau qua khe cửa khi người này vừa đi trực về thì người kia đã chuẩn bị rời nhà, nhưng sự gắn kết giữa họ vẫn bền bỉ một cách thầm lặng. Sợi dây liên kết ấy không còn là những buổi hẹn hò kéo dài cả chiều, mà được thu nhỏ lại trong những dòng tin nhắn vỏn vẹn vài chữ nhưng chứa đựng tất cả sự trân trọng.

Mỗi tối, bất kể Nhất Chu có đang ở phòng trực hay Hướng Dương đang vùi đầu vào đống bản vẽ, điện thoại của họ luôn rung lên đúng vào một khung giờ quen thuộc. "Chúc ngủ ngon, mặt trời của anh", hoặc "Ngủ sớm đi nhé bác sĩ, đừng để mình kiệt sức". Chỉ bấy nhiêu thôi, nhưng đối với họ, đó là liều thuốc an thần hiệu nghiệm nhất sau một ngày dài vật lộn với thực tế. Những dòng chữ xanh mờ trên màn hình điện thoại như một lời nhắc nhở rằng, dù thế giới ngoài kia có khắc nghiệt đến đâu, họ vẫn luôn có một bến đỗ bình yên để quay về.

Nhất Chu có thói quen chụp lại những bữa ăn khuya vội vàng của mình – một hộp mì tôm hay mẩu bánh mì khô khốc – gửi cho cô kèm theo lời dặn "Em cũng nhớ phải ăn đấy". Hướng Dương lại trả lời bằng hình ảnh một góc bản vẽ đang hoàn thiện, nơi cô lén vẽ một bông hoa nhỏ xíu ở góc khuất như một ký hiệu riêng của hai người. Sự lãng mạn giờ đây mang màu sắc của sự trưởng thành, không còn nồng cháy như nụ hôn dưới mưa nhưng lại sâu sắc và thực tế hơn bao giờ hết.

Dưới sự nhào nặn của áp lực công việc, tình yêu của họ đã không còn là một đóa hoa hướng dương chỉ biết hướng về ánh sáng, mà đã trở thành một cái cây bắt đầu đâm rễ sâu vào lòng đất để chống chọi với gió bão. Họ hiểu rằng, để có được tương lai như lời hứa dưới đêm trăng năm ấy, họ phải cùng nhau đi qua những ngày tháng áo blouse trắng vương bụi và bản thiết kế dang dở này. Những tin nhắn "Chúc ngủ ngon" ấy chính là lời thề nguyện thầm lặng rằng: "Dù mệt mỏi đến đâu, anh và em vẫn sẽ luôn ở đây, cùng nhau lớn lên, cùng nhau gắn bó".