MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Năm Tháng Bị Cưỡng Đoạt Chiếm HữuChương 7: Tin tức cố nhân

Sau Năm Tháng Bị Cưỡng Đoạt Chiếm Hữu

Chương 7: Tin tức cố nhân

1,416 từ · ~8 phút đọc

“Nô tỳ…”

“Ngươi hiểu biết rất sâu về phong tục tập quán Dương Châu, hẳn đúng là người Dương Châu.”

Nhan Tuyết Nhụy cắt lời Yểu Nhi, đôi mắt sáng như nước: “Rốt cuộc ngươi có mưu đồ gì? Niệm tình đồng hương, nói rõ ràng, ta không lấy mạng ngươi.”

Yểu Nhi cứng họng. Nàng ta nhìn Nhan Tuyết Nhụy, nữ nhân này vẫn là dáng vẻ yếu mềm ôn nhu như lần đầu gặp, tựa một đóa tơ hồng leo bám, vậy mà mở miệng nhắm mắt lại nói đến mạng người.

Chẳng lẽ nàng ta đã nhìn nhầm? Nghĩa phụ từng nói, trong nhà quyền quý, phụ nhân nào cũng có hai bộ mặt, chẳng lẽ nàng cũng vậy?

Trong lòng Yểu Nhi khinh thường nàng, lại thực sự hiếu kỳ, không nhịn được hỏi: “Nếu ta không nói, người sẽ hại mạng ta thế nào?”

Sai người đánh c/hết nàng ta? Hay đi tìm nam nhân của mình khóc lóc rơi vài giọt lệ, không cần nhúng tay vào, nàng vẫn là vị Nhan phu nhân hiền lương nhân từ trong miệng mọi người.

“Nếu ta muốn hại ngươi, không cần làm gì cả.”

Nhan Tuyết Nhụy nói ôn tồn: “Người bên cạnh ta ai nấy đều giữ bổn phận. Kẻ tâm địa bất chính như ngươi, sớm muộn cũng bị Cố Diễn phát giác, rồi mất mạng thôi.”

“Giống như nha hoàn ngươi thay thế, khéo léo lại lanh lợi, mới mười bảy tuổi, đáng tiếc.”

Tim Yểu Nhi chấn động, lần nữa nhìn kỹ vị Nhan phu nhân xinh đẹp mềm mại trước mắt.

Cũng như câu truyện thân thế “chạy nạn lên Kinh, bị dì bán làm nha hoàn” chỉ là bịa đặt, mấy ngày ở trong hầu phủ này, nàng ta đương nhiên cũng không ngoan ngoãn làm một nha hoàn bình thường. Nha hoàn coi hoa mà nàng ta thay thế đã bị sát hại một cách khó hiểu, lại thêm toàn phủ bị hạ lệnh bịt miệng. Phu nhân tính tình lương thiện nhát gan, tuyệt không cho ai hé môi nói với phu nhân dù chỉ nửa câu.

Chính vì thế, càng khiến Yểu Nhi thêm khẳng định định kiến trong lòng, một nữ nhân yếu đuối được bảo vệ quá mức thì chẳng có gì đáng sợ.

Yểu Nhi cau mày nghi hoặc: “Người đã biết?”

Vị hầu gia kia tốn bao tâm tư giấu nàng, nàng rõ ràng biết mà không nói. Đôi phu thê này quả thật thú vị.

Trên mặt Nhan Tuyết Nhụy thoáng hiện nụ cười bất lực. Nàng chỉ là không thích so đo, chứ đâu phải kẻ ngốc. Trong viện tổng cộng chỉ có một cái giếng, nửa đêm ra tản bộ ở chỗ vắng vẻ cạnh giếng, vừa khéo trượt chân rơi xuống?

Dù bịa, cũng nên bịa cho có tâm chút.

“…”

Yểu Nhi trầm mặc. Nhan Tuyết Nhụy thông minh hơn nàng ta tưởng. Nàng ta không cam lòng hỏi tiếp: “Người phát giác ta bằng cách nào?”

Chỉ dựa vào mấy câu nói đó? Nghe nói Cố hầu gia mưu trí hơn người còn chưa phát hiện ra, nàng ta lại thua trong tay một nữ nhân mình coi thường, nàng ta không cam tâm.

Nhan Tuyết Nhụy mỉm cười. Nắng xuân rực rỡ vừa vặn, những vệt sáng loang lổ xuyên qua tán cây rơi xuống hoa phòng. Thiếu nữ trước mặt mặc áo bỉ giáp màu xanh, đứng giữa muôn sắc hoa, trông càng thêm sinh động tươi mới.

Hôm nay tâm tình Nhan Tuyết Nhụy tốt. Có lẽ vì ánh mắt bất thuần của thiếu nữ gợi nàng nhớ lại điều gì đó, cũng có lẽ vì quá cô độc, nàng muốn tìm người nói chuyện. Nhan Tuyết Nhụy vén váy ngồi xuống ghế đá, kiên nhẫn nói:

“Ánh mắt.”

“Từ lần đầu gặp ta, mắt ngươi đã dính chặt trên người ta.”

Yểu Nhi lộ vẻ ngượng ngùng, lẩm bẩm không cam tâm:“Người cũng coi như xinh đẹp…”

Cả phòng châu báu lộng lẫy cũng không sánh bằng một cái ngoảnh nhìn rực rỡ của nàng. Dù Yểu Nhi không thích nàng, cũng không khỏi kinh ngạc trước dung mạo ấy.

Khó trách bao năm qua, nghĩa phụ vẫn nhớ mãi không quên.

Nghe vậy, Nhan Tuyết Nhụy mỉm cười, tiếp tục giải thích cho nàng ta: “Người khác dù có thất thố đến đâu, cũng không như ngươi chăm chăm nhìn ta, ánh mắt vừa cảm thán, lại vừa… oán hận.”

Lần này đến lượt Nhan Tuyết Nhụy hiếu kỳ. Quyền thế nhà họ Cố ngập trời, bên cạnh là Cố Diễn là thái phó dạy dỗ thái tử, Cố Uyên người nắm giữ binh quyền, trong nhà họ Cố còn có một nữ nhi là thục phi nương nương trong cung, thế lực chằng chịt đan xen như vậy, đương nhiên sẽ có kẻ tìm cách cài gián điệp vào phủ.

Nha hoàn phòng hoa trước kia là gián điệp của bên nào không rõ, cũng có thể chỉ bị mua chuộc để truyền tin ra ngoài. Nhan Tuyết Nhụy không hỏi. Cố Diễn không muốn nàng biết, nàng “không biết” là được. Muốn sống yên ổn, hồ đồ một chút cũng tốt.

Những gián điệp trước đây chỉ âm thầm thu thập tin tức, để không gây nghi ngờ, rất ít khi nhắm vào nàng. Dù có nhìn nàng, cũng chỉ là tò mò dò xét. Kiểu công khai, mang theo cảm xúc mãnh liệt như Yểu Nhi, đây là lần đầu.

Nàng bảo Bích Hà để mắt chặt Yểu Nhi. Mấy ngày nay nàng ta chưa truyền tin ra ngoài, chỉ dò hỏi Nhan phu nhân trong tối ngoài sáng, khiến Nhan Tuyết Nhụy mờ mịt. Vốn định theo dõi thêm vài ngày, không ngờ hôm nay Yểu Nhi tự đưa mình đến.

Nhan Tuyết Nhụy nói: “Tuổi ngươi đủ làm nữ nhi ta, chúng ta không oán không thù. Ta ở Dương Châu cũng không có cố nhân, rốt cuộc ngươi…”

“Không có cố nhân? Hừ, hay cho một câu không có cố nhân!”

Yểu Nhi dường như bị chọc giận, không còn vẻ rụt rè của nha hoàn, cười lạnh liên hồi: “Phu nhân những năm qua hưởng hết vinh hoa phú quý, sao còn nhớ nổi kẻ thư sinh nghèo bị người ruồng bỏ năm xưa chứ!”

Như sét đánh ngang tai, con ngươi đen của Nhan Tuyết Nhụy đột ngột phóng to. Nàng hít sâu mấy hơi, khó nhọc mở miệng: “Ngươi… ngươi là…”

“Hắn… những năm qua sống có tốt không?”

“Thê hiền tử hiếu, gia trạch hưng thịnh, tốt lắm.”

Yểu Nhi nghiến răng nói. Nàng ta nhìn Nhan Tuyết Nhụy. Trong khoảnh khắc, đôi mắt như nước xuân kia tràn ngập quá nhiều cảm xúc, Yểu Nhi không nhìn rõ, chỉ cảm thấy vô cùng đau lòng.

Nàng ta mím môi, đột nhiên không biết nên nói gì.

Thật ra nàng ta đã nói dối. Nghĩa phụ sống căn bản không tốt. Vị hôn thê năm xưa của hắn thành thiếp của nhà quyền quý, ai cũng khuyên hắn bỏ đi. Chỉ mình hắn ngốc, cầm đơn kiện đến nha môn. Dân kiện quan trước chịu bốn mươi trượng cảnh cáo, đánh đến chỉ còn nửa cái mạng. Đánh xong, tri phủ Dương Châu lại không thụ lý vụ án, nói hắn vu cáo mệnh quan triều đình, tội thêm một bậc, giam ba năm rồi lưu đày. Sau đó chẳng biết thế nào, bỗng được thả ra.

Được thả rồi, nếu sống yên ổn thì thôi, nhưng hắn cố chấp, luôn nói vị hôn thê của mình là bị ép buộc, hắn phải cứu nàng. Công lý sáng như gương, thiên lý rành rành, hắn không tin lại có kẻ một tay che trời.

Mang theo đơn trạng trong người, hắn lên Kinh Thành tìm công đạo. Sau đó gãy một chân, mù một mắt, khuôn mặt tuấn tú cũng bị thiêu đến m/áu thịt m/áu thịt bê bết. Yểu Nhi không hiểu, đến mức ấy rồi, hắn vậy mà vẫn nhớ mãi không quên nữ nhân đã hủy hoại cả đời hắn!

Yểu Nhi nuốt xuống nỗi chua xót nơi cổ họng, nói: “Hiện giờ ông ấy đang ở Kinh Thành, người muốn gặp ông ấy không?”

Đây là tư tâm ích kỷ của nàng ta. Nhiệm vụ nghĩa phụ giao chỉ là đến xem nàng, xem nàng sống có tốt không. Nếu nàng vui vẻ, thuận buồm xuôi gió, nàng ta sẽ chỉ lặng lẽ ở bên bảo vệ. Còn nếu sống chẳng tốt…

“Không cần.”

-

*Bỉ giáp: Loại áo khoác không tay của nữ thời cổ, thường mặc ngoài váy áo.