Trong tích tắc sững người chưa kịp phản ứng, trên đỉnh đầu Hề Phàm đã vang lên một giọng nam trầm thấp, mang theo ý cười nhẹ như trêu chọc:
“Ngồi thích quá nên không muốn dậy à?”
“…”
Hề Phàm nghe xong lập tức bật dậy như bị điện giật, thở ra một tiếng hừ mũi đầy khó chịu:
“Thích cái đầu anh. Tôi còn lâu mới muốn ngồi.”
“Ồ?”
Cố Viễn Triệt khẽ nhếch môi, giọng thong thả mà châm chọc:
“Thế ai hồi trước bám lấy tôi, sống chết không chịu xuống?”
Một mũi tên nhắc lại chuyện cũ bắn thẳng vào đầu cô.
Năm ấy, trời lạnh như cắt.
Cô lúc đó như cục lửa nhỏ, vừa quấn người vừa thích làm nũng. Đặc biệt vào những ngày đông, cô thường thích trèo lên ngồi trong lòng anh, hai tay ôm cổ, cười tới mức đôi mắt cong lên.
...