Cố Viễn Triệt xưa nay chẳng thích mở lòng với ai. Ngay cả khi Cố Lạc Tinh than trời vì phải nhắn SMS cho anh, than thở rằng:
“Anh ơi, năm 9102 rồi, người ta dùng WeChat hết rồi!”
Anh cũng chẳng buồn tải về.
Ấy vậy mà hôm nay, khi đi ngang phòng khách, Cố Lạc Tinh lại vô tình thấy anh trai đang… bật WeChat.
Cậu trợn mắt như gặp kỳ quan mới của nhân loại.
“Anh lập WeChat thật rồi á?”
Cố Viễn Triệt khoá màn hình, giọng thản nhiên như nước: “Ừ.”
“Trời ơi… anh mở mang quá nha! Thôi để em add anh cái—”
Chưa kịp dứt câu, Cố Viễn Triệt đứng dậy, nhìn cậu một cái lạnh buốt:
“Nhắn tin.”
Rồi quay lưng bỏ đi.
Cố Lạc Tinh: “…”
Rồi xong. Không thèm cho em bấm nút add nữa chứ gì. Thôi được, em nhắn SMS, hay gửi thư bồ câu cũng được.
—
...