MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSáu Năm Xa Cách, Một Đời Vấn VươngChương 6: Lời Mời Không Nói Thành Lời

Sáu Năm Xa Cách, Một Đời Vấn Vương

Chương 6: Lời Mời Không Nói Thành Lời

1,155 từ · ~6 phút đọc

Không khí trong bàn tiệc ban đầu còn vui vẻ, nhưng câu nói của Hứa Lệ khiến bầu không khí chùng xuống.
Mọi người vừa ăn vừa tấm tắc khen Cố Viễn Triệt, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Hứa Lệ cười nhạt, từ tốn lau tay bằng chiếc khăn nóng, vẻ dửng dưng pha chút kiêu kỳ:

“Người ta sinh ra đã không cùng đẳng cấp với chúng ta. Con nhà quyền thế, từ nhỏ đã ngậm thìa vàng, con mắt cũng cao hơn ngọn tre. Nhìn không thuận mắt thì là không thuận mắt thôi, cố níu cũng chẳng được.”

Ý tứ châm chọc rất rõ ràng.

Thân Sam Nguyệt bật cười khẽ:

“Đúng đó. Có những thứ… có dâng lên tận tay cũng chẳng được người ta nhìn. Cậu nói đúng không, Hứa Lệ?”

Một câu nhẹ bẫng, nhưng âm cuối đầy dao sắc.

Sắc mặt Hứa Lệ khựng lại.

Cô ta cong môi đáp trả:

“Tớ tự biết mình, trình độ ‘đeo bám’ chắc chắn không bằng một số người đâu.”

Một số người?
Người nào thì ai cũng hiểu.

Mấy ánh mắt quanh bàn vô thức nghiêng về phía Hề Phàm.

Thân Sam Nguyệt còn định phản bác, nhưng bàn tay dưới gầm bàn bị người bên cạnh nắm lấy.
Hề Phàm hơi nghiêng người, khóe môi cong thành một đường dịu dàng nhưng vững chãi:

“Cũng đúng. Có người mồm miệng lanh lợi lắm, chuyện ai cũng mang ra bàn tán, đúng là đạt đến cảnh giới ‘tàm tạm giỏi’. Nói nhiều đến mức… chắc thường xuyên nhận phần thưởng ‘bà cô hàng xóm ưu tú’ hả?”

“Cậu—!” Hứa Lệ trừng mắt.

Hề Phàm mỉm cười, giọng mềm mà bén:

“Cậu để ý tớ kỹ như vậy, cũng coi như có lòng. Mà trí nhớ tớ không tệ, nếu cậu thích, tớ có thể nhắc lại vài chuyện hồi cấp ba cho mọi người nghe. Chỉ sợ kể ra… náo nhiệt quá.”

Hứa Lệ đỏ bừng cả mặt. Bao nhiêu câu muốn nói đều nghẹn lại trong cổ.

Năm đó, cô ta từng bị Hề Phàm “xử đẹp” không dưới mấy lần.
Nhắc lại thì chỉ có mất mặt.

Hề Phàm nhấp một ngụm nước trái cây, ánh mắt cong cong đầy ý cười.
Cô vốn chẳng có hứng đôi co, nhưng thấy Hứa Lệ đứng trước mặt mình mà giống hệt năm xưa — chanh chua, ồn ào, nhưng yếu bóng vía — thì lại muốn chọc cho đối phương nghẹn thêm chút nữa.

Dưới bàn, Thân Sam Nguyệt giơ ngón cái với cô:
“Phong độ ổn định ghê.”

Mấy người ngồi gần lập tức đổi chủ đề để giải tỏa không khí.
Món ăn nóng hổi được mang lên, cuộc trò chuyện rôm rả trở lại.

Nhưng vẫn có người nhìn quanh hỏi:

“Sao Viễn Triệt chưa tới vậy? Nãy giờ ai cũng đến rồi mà.”

Đúng lúc ấy, cửa phòng bao bị đẩy ra.

Cả bàn đồng loạt quay đầu.

“Ơ kìa— Viễn Triệt!”
Không khí trong phòng lập tức sôi trào.

Một vài người đàn ông ở bàn ngoài nhanh nhẹn đứng dậy:

“Tổng giám đốc bận rộn thật, giờ mới đến được.”

“Đúng rồi, lên làm sếp rồi là quên anh em ngay!”

Cả nhóm nửa đùa nửa thật, ai cũng muốn kéo anh ngồi xuống.
Cố Viễn Triệt chỉ cong môi lịch sự, một tay cầm áo khoác vest, gật đầu đáp lại từng người.

Vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt, chỉn chu đến mức khiến người ta không dám lại gần.

Hề Phàm ngẩng lên nhìn anh thoáng chốc.
Có lẽ vì những va chạm liên tiếp hai ngày nay, trái tim cô đã bớt lung lay.
Cô quay lại với miếng sườn cừu trên đĩa, nhai chậm rãi, coi như người đối diện không tồn tại.

Cô hoàn toàn không biết, ánh mắt người kia lại rơi xuống cô— thẳng tắp, nặng nề, không giấu nổi.

Hứa Lệ thấy vậy thì tim đập loạn, nhanh nhảu kéo ghế cạnh mình:

“Trời ơi, sao mọi người cứ đứng chật thế? Mau để Viễn Triệt ngồi! Đây còn chỗ này nè!”

“Đúng đúng, Tổng giám đốc, ngồi đi.”

Thế nhưng Cố Viễn Triệt chỉ lạnh nhạt:

“Không cần. Tối nay tôi còn việc.”

“Ơ? Cậu còn chưa ăn miếng nào mà! Ngồi chút rồi đi cũng được mà!”

Không ai nghĩ anh sẽ từ chối dứt khoát vậy.

Anh chỉ đáp gọn một câu:

“Để hôm khác. Xin lỗi.”

Hề Phàm nghe xong, hơi thở thả lỏng.
May quá, cô ăn còn chưa xong. Anh mà ngồi đây… cô mất khẩu vị mất.

Cô vừa thầm cảm ơn trời đất, ngước lên— lại vô tình bắt gặp ánh nhìn của anh.

Ánh mắt ấy, sâu đến mức như muốn nói điều gì đó nhưng lại giấu hết sau mặt nạ bình thản.

Rồi anh bước đến.
Cả phòng im bặt.

Anh đặt một túi hồ sơ màu đen lên bàn trước mặt cô, ngón tay gõ hai cái nhẹ như mệnh lệnh:

“Xem rồi hãy trả lời.”

“…”

Hề Phàm suýt nghẹn miếng sườn.
Cả phòng nín thở nhìn cô.

“Cái… cái gì vậy…?”

Anh không trả lời.
Quay lưng bước đi thẳng.

Chiếc cửa đóng lại, ai nấy mới dám thở ra.

—

Khuya hôm đó.

Hề Phàm về tới khách sạn, vứt túi xuống sofa, nằm vật ra như không còn hơi sức.

Cô chống dậy, mở lại túi hồ sơ.

Ban nãy trên đường, Thân Sam Nguyệt nhất quyết đòi xem, còn đoán chắc đó là thư tình hay giấy tỏ tình gì đó.
Hề Phàm bất đắc dĩ mở ra cho bạn xem trước, kết quả—

Toàn bộ đều là bản phác váy cưới trong show ‘Nhớ Thương’ tối qua, loại bản sao nội bộ cực kỳ khó tìm.

Không ngờ anh lại đưa cho cô.

Trong căn phòng yên tĩnh, cô lật từng trang, cảm xúc trào dâng.
Váy cưới của Tầm Trí từ xưa đến nay vẫn nổi tiếng với sự tinh tế, cổ điển xen hiện đại.
Càng xem, tim cô càng rộn ràng.

Rời công ty cũ, rất nhiều hãng trong và ngoài nước muốn mời cô.
Nhưng chỉ có Tầm Trí—
vừa có nền tảng, vừa có không gian cho cô thử nghiệm những phong cách lớn.

Cô từng bí mật nghĩ:
Nếu mình có cơ hội, nhất định muốn đưa váy cưới của Tầm Trí ra thế giới.

Trước tối nay, cô đã quyết dứt khoát không đi Tầm Trí nữa.
Không muốn làm dưới quyền Cố Viễn Triệt, không muốn dây dưa ký ức.

Nhưng lúc này… mọi thứ lại lung lay.

Cô suy nghĩ cả đêm.

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa lên, ánh sáng đầu ngày phủ lên tòa nhà Lâm Thành như đánh thức thành phố.

Cô cầm điện thoại, chần chừ một giây rồi bấm số.

Chuông vang lên.

“Xin chào, tôi là Hề Phàm.”

Giọng cô bình tĩnh, nhưng trái tim lại đập mạnh hơn bất kỳ lúc nào.