MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSAU NGÀY MƯA, LÀ ANHChương 1: NGÀY MƯA VÀ NGƯỜI LẠ

SAU NGÀY MƯA, LÀ ANH

Chương 1: NGÀY MƯA VÀ NGƯỜI LẠ

495 từ · ~3 phút đọc

Trời mưa từ sáng đến chiều, không lớn, nhưng đủ dai dẳng để khiến lòng người ướt át.

An đứng nép dưới mái hiên cũ của một cửa hàng đã đóng cửa từ lâu. Nước mưa rơi lộp bộp xuống mặt đường loang lổ, phản chiếu những vệt đèn vàng nhạt vừa bật lên khi thành phố bước vào buổi tối. Áo khoác mỏng không đủ giữ ấm, nhưng An không buồn co người lại. Cô quen rồi — với cái lạnh, với việc không ai chờ mình về.

Điện thoại rung lên một cái, rồi im bặt. Tin nhắn chưa đọc từ mẹ:

“Hôm nay về sớm không con?”

An nhìn dòng chữ, một lúc lâu mới khóa màn hình. Cô không biết trả lời thế nào. Về đâu, khi nơi gọi là “nhà” cũng chỉ là một căn phòng trọ nhỏ, đủ để đặt một chiếc giường và một cái bàn cũ?

“Cô cần che ô không?”

Giọng nói vang lên phía bên phải, trầm và vừa đủ nghe. An giật mình, quay sang. Một người đàn ông đứng đó từ lúc nào, cao hơn cô nửa cái đầu, tay cầm chiếc ô đen đã mở sẵn. Ánh đèn đường khiến gương mặt anh hiện lên rõ nét — không quá đẹp, nhưng dễ nhìn, đặc biệt là đôi mắt rất bình tĩnh.

“À… không cần đâu.” An lắc đầu theo phản xạ.

Anh không nói thêm, chỉ đứng cạnh cô, giữ khoảng cách vừa phải. Mưa vẫn rơi, hai người xa lạ cùng trú dưới một mái hiên hẹp. Sự im lặng không khiến An khó chịu như cô nghĩ. Ngược lại, nó giống như một khoảng nghỉ hiếm hoi giữa những ngày dài mệt mỏi.

“Trời hay mưa vào những ngày người ta không muốn về nhà.”

Anh nói, như thể chỉ đang nghĩ thành tiếng.

An khẽ cười, nụ cười rất nhẹ. “Anh cũng vậy à?”

Người đàn ông quay sang nhìn cô, hơi ngạc nhiên, rồi gật đầu. “Ừ.”

Chỉ một chữ, nhưng An lại thấy lòng mình chùng xuống. Cô không hỏi thêm, anh cũng không giải thích. Có những nỗi buồn không cần kể ra, chỉ cần được ai đó vô tình chạm đến, là đã đủ.

Mưa nhỏ dần.

“Đường bên kia hay ngập. Nếu cô đi hướng này, nên đợi thêm chút nữa.” Anh chỉ tay về phía con hẻm tối.

An nhìn theo, rồi quay lại nhìn anh. “Cảm ơn.”

Anh gật đầu, khép ô, chuẩn bị rời đi. Trước khi bước xuống bậc thềm, anh quay lại:

“Tôi là Minh.”

An hơi sững lại, rồi đáp: “Em là An.”

Minh mỉm cười, nụ cười rất nhạt, nhưng ấm. Anh mở ô, bước vào màn mưa. An đứng nhìn theo cho đến khi bóng anh khuất hẳn giữa dòng người vội vã.

Lúc đó, An không biết rằng, cuộc gặp gỡ ngắn ngủi trong một ngày mưa này, sẽ là khởi đầu cho một câu chuyện rất dài — nơi hai trái tim từng tổn thương học cách yêu lại, chậm rãi và chân thành.