MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSAU NGÀY MƯA, LÀ ANHChương 2: CĂN PHÒNG TRỌ CÓ ÁNH ĐÈN KHUYA

SAU NGÀY MƯA, LÀ ANH

Chương 2: CĂN PHÒNG TRỌ CÓ ÁNH ĐÈN KHUYA

551 từ · ~3 phút đọc

An về đến phòng trọ khi đồng hồ đã chỉ gần mười giờ tối.

Căn phòng nhỏ nằm ở cuối dãy hành lang hẹp, đèn tuýp chớp tắt vài lần rồi mới sáng hẳn. An bật công tắc, ánh sáng trắng nhạt trải đều lên bức tường cũ loang lổ vết thời gian. Mọi thứ vẫn vậy — chiếc giường đơn kê sát cửa sổ, bàn làm việc chất đầy giấy tờ, một chậu xương rồng nhỏ đặt ở góc bàn, xanh nhưng gầy gò.

An treo áo khoác lên móc, ngồi xuống giường, lưng tựa vào tường. Cô thở ra một hơi rất khẽ, như thể vừa buông được thứ gì đó nặng nề vẫn đè lên ngực từ suốt cả ngày.

Hình ảnh người đàn ông dưới mái hiên lại bất ngờ hiện lên trong đầu.

Minh.

Chỉ là một cái tên, một cuộc gặp thoáng qua giữa cơn mưa, vậy mà lại khiến An nhớ rất lâu. Cô không rõ vì sao — có lẽ vì giọng nói trầm ổn ấy, hay vì ánh mắt bình thản nhưng không hề lạnh lùng. Giống như một người đã quen với cô đơn, nhưng không hề oán trách nó.

An lắc đầu, tự cười mình. Thành phố này có hàng triệu người lướt qua nhau mỗi ngày. Cuộc gặp hôm nay, suy cho cùng, cũng chỉ là một khoảnh khắc ngẫu nhiên. Mai rồi sẽ quên.

Cô đứng dậy, pha tạm một gói mì, mở cửa sổ cho gió đêm lùa vào. Ngoài kia, mưa đã tạnh, chỉ còn lại mùi ẩm ướt vương trên mặt đường. Tiếng xe thưa dần, thành phố chìm vào một nhịp thở chậm hơn.

Điện thoại lại rung.

Là tin nhắn của mẹ.

“Con nhớ ăn uống đầy đủ. Đừng làm việc khuya quá.”

An nhìn màn hình, cổ họng hơi nghẹn lại. Những lời quan tâm giản dị ấy, đôi khi lại là thứ khiến cô yếu lòng nhất. Cô gõ vài chữ:

“Dạ, con biết rồi. Mẹ ngủ sớm nhé.”

Gửi xong, An đặt điện thoại sang một bên. Cô ăn mì trong im lặng, ánh đèn vàng từ căn phòng đối diện hắt qua khung cửa sổ nhỏ. Có ai đó đang bật nhạc, giai điệu cũ kỹ vang lên rất khẽ.

An bất chợt nghĩ: có lẽ đâu đó trong thành phố này, Minh cũng đang ở trong một căn phòng giống như cô — một mình, lặng lẽ, đối diện với những suy nghĩ chưa gọi thành tên.

Ý nghĩ ấy khiến tim An khẽ rung lên một nhịp rất nhẹ.

Cô nhanh chóng phủi nó đi, dọn dẹp bát đũa, rồi nằm xuống giường. Trần nhà quen thuộc hiện ra, nứt một đường mảnh chạy dài từ góc này sang góc khác. An đã nhìn nó suốt hai năm nay, vào mỗi đêm trước khi ngủ.

Nhưng tối nay, lần đầu tiên sau rất lâu, cô không thấy trống rỗng đến thế.

Bên ngoài, một ngọn đèn đường bật sáng, ánh vàng len qua rèm cửa mỏng, rơi xuống sàn nhà thành một vệt dài. An khép mắt lại, để mặc suy nghĩ trôi đi.

Ở một nơi nào đó, có một người xa lạ cũng vừa bước ra khỏi cơn mưa.

Và không ai trong hai người biết rằng, sợi dây mỏng manh vừa được nối lại giữa họ, sẽ còn kéo dài rất lâu về sau.