MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSAU NGÀY MƯA, LÀ ANHChương 3: MỘT LỜI HỎI THĂM DƯ THỪA

SAU NGÀY MƯA, LÀ ANH

Chương 3: MỘT LỜI HỎI THĂM DƯ THỪA

718 từ · ~4 phút đọc

An gặp lại Minh vào một buổi chiều rất bình thường.

Trời không mưa. Nắng cuối ngày trải dài trên con hẻm nhỏ dẫn ra phố chính, những vệt sáng xiên qua tán cây già, đổ bóng loang lổ trên mặt đường. An tan ca muộn hơn thường lệ, tay ôm túi tài liệu, bước chậm rãi như muốn kéo dài quãng đường về.

Cô không nghĩ mình sẽ gặp anh lần nữa. Ít nhất là không sớm như vậy.

Minh đứng trước một quán cà phê nhỏ ở đầu hẻm — chính là con đường An vẫn đi qua mỗi ngày. Anh mặc áo sơ mi xám, tay cầm ly cà phê mang đi, dáng vẻ trầm tĩnh quen thuộc. Khi thấy An, anh hơi sững lại, rồi ánh mắt chợt sáng lên rất nhẹ.

“Chào em.”

Hai chữ đơn giản, nhưng khiến An bất giác dừng bước.

“Chào anh.” Cô đáp, giọng có chút ngập ngừng.

Khoảng cách giữa họ không xa, nhưng đủ để An cảm thấy bối rối. Lần gặp trước quá ngắn, đến mức cô chưa kịp chuẩn bị cho việc gặp lại. Minh nhìn cô một giây, như đang cân nhắc điều gì đó, rồi mới lên tiếng:

“Hôm đó… em về nhà ổn chứ?”

Một câu hỏi rất bình thường. Bình thường đến mức, trong hoàn cảnh này, lại trở nên hơi dư thừa.

An khẽ cười. “Dạ, ổn. Cảm ơn anh đã nhắc đường.”

Minh gật đầu. Anh uống một ngụm cà phê, rồi nói tiếp, giọng chậm rãi: “Anh hay ghé quán này. Không ngờ lại gặp em ở đây.”

“Em trọ gần đây.” An chỉ tay về phía cuối hẻm. “Đi làm về ngày nào cũng qua.”

Câu chuyện dừng lại ở đó, rơi vào một khoảng lặng ngắn. Tiếng xe ngoài phố vọng vào, lẫn trong mùi cà phê rang nhè nhẹ. An nhận ra mình không còn vội về như lúc nãy.

“Em… có hay uống cà phê không?” Minh hỏi, ánh mắt vẫn giữ khoảng cách lịch sự.

“Không thường xuyên lắm.” An đáp thật. “Nhưng nếu cần ngồi yên một chút, em sẽ chọn cà phê.”

Minh mỉm cười. “Anh cũng vậy.”

Lại là một điểm chung rất nhỏ, nhưng đủ để An cảm thấy dễ chịu. Cô nhìn vào quán cà phê phía sau lưng anh — cửa kính trong suốt, ánh đèn vàng ấm áp, vài người ngồi lặng lẽ bên cửa sổ.

“Nếu em không bận…” Minh ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp, “vào ngồi một lát không? Anh mời.”

An do dự. Trong đầu cô thoáng qua hàng loạt lý do để từ chối: mệt, không quen, không cần thiết. Nhưng rồi cô lại nhớ đến cảm giác tối hôm trước — cảm giác không còn trống rỗng khi nghĩ về một người xa lạ.

“…Dạ, được.” Cô gật đầu.

Họ bước vào quán, chọn bàn gần cửa sổ. Minh gọi hai ly cà phê đen, không đường. An nhìn anh, hơi ngạc nhiên.

“Em uống không đường à?” Anh hỏi.

An lắc đầu. “Không. Nhưng thỉnh thoảng, em nghĩ vị đắng cũng không tệ.”

Minh bật cười khẽ. “Vậy là giống anh hơn anh nghĩ.”

Cuộc trò chuyện sau đó trôi đi chậm rãi. Họ nói về công việc — Minh làm thiết kế tự do, còn An là nhân viên văn phòng. Họ nói về con hẻm nhỏ, về thành phố này, về những ngày mưa khiến người ta dễ buồn.

Không ai hỏi về quá khứ của đối phương. Cả hai đều đủ tinh tế để biết, có những điều chưa nên chạm đến quá sớm.

Khi trời sẫm tối, An nhìn đồng hồ, khẽ thở dài. “Em phải về rồi.”

Minh đứng dậy cùng cô. Trước khi ra khỏi quán, anh quay sang:

“An này… nếu sau này tình cờ gặp lại, anh có thể hỏi thăm em nữa không?”

An nhìn anh, đôi mắt ánh lên chút do dự, rồi gật đầu. “Dạ. Em nghĩ… cũng không sao.”

Minh mỉm cười. Lần này, nụ cười rõ ràng hơn hôm mưa.

Họ tách ra ở đầu hẻm. An đi chậm lại vài bước, rồi quay đầu nhìn. Minh vẫn đứng đó, nhìn theo cô, cho đến khi cô khuất hẳn sau ánh đèn đường.

Lúc ấy, An mới nhận ra — lời hỏi thăm tưởng chừng dư thừa kia, đã vô tình mở ra một cánh cửa rất nhỏ trong lòng cô.

Và cô không vội đóng nó lại.