Quán cà phê cuối hẻm mở cửa từ rất sớm.
An phát hiện ra điều đó vào một buổi sáng hiếm hoi cô đi làm sớm hơn thường lệ. Con hẻm còn ngái ngủ, sương mỏng vương trên những tán cây, mặt đường ướt sương phản chiếu ánh đèn chưa kịp tắt. Tấm bảng gỗ nhỏ trước quán ghi vài chữ đơn giản: Mở cửa 6:00 – Đóng khi hết khách.
An đứng lại vài giây, rồi đẩy cửa bước vào.
Mùi cà phê quen thuộc ùa tới, ấm áp và dễ chịu. Quán vắng, chỉ có hai bàn có người ngồi. Ánh sáng vàng dịu trải đều lên những bức tường treo tranh cũ, tạo cảm giác yên tĩnh hiếm hoi giữa thành phố bắt đầu ồn ào.
“Chào buổi sáng.”
Giọng nói vang lên từ quầy pha chế khiến An khựng lại.
Minh.
Anh đứng đó, tay cầm khăn lau ly, áo sơ mi xắn tay gọn gàng. Không còn ly cà phê mang đi, không còn vẻ vội vàng của buổi chiều hôm trước. Lúc này, Minh trông giống như một phần rất tự nhiên của quán cà phê nhỏ này.
“Anh… làm ở đây ạ?” An hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên.
Minh gật đầu. “Ừ. Anh phụ quán buổi sáng. Chiều mới làm việc riêng.”
An mỉm cười. “Em không biết.”
“Anh cũng không biết em sẽ đến.” Minh đáp, giọng nhẹ tênh.
Câu nói ấy khiến tim An khẽ chùng xuống một nhịp. Cô chọn bàn gần cửa sổ, tháo túi xách đặt xuống ghế đối diện. Minh bước lại, đặt trước mặt cô một ly nước lọc.
“Hôm nay em uống gì?”
“Cho em… cà phê sữa.” An ngập ngừng. “Ít sữa thôi.”
Minh khẽ cười. “Vậy là không hoàn toàn thích đắng.”
“Cũng không hoàn toàn ngọt.” An đáp lại.
Minh quay vào quầy. An nhìn theo bóng lưng anh, chợt nhận ra mình đang cảm thấy rất thoải mái — một cảm giác lạ lẫm. Không cần phải nói nhiều, không cần cố gắng tỏ ra thân thiện. Mọi thứ diễn ra tự nhiên, như thể cô đã quen nơi này từ rất lâu.
Ly cà phê được đặt xuống bàn. Minh không rời đi ngay, mà ngồi xuống ghế đối diện.
“Em đi làm sớm thế?” Anh hỏi.
“Có cuộc họp.” An đáp. “Em muốn đến sớm cho đỡ vội.”
Minh gật đầu. “Anh thích buổi sáng ở đây. Yên tĩnh.”
An nhìn quanh quán. “Em cũng vậy.”
Họ ngồi trong im lặng vài phút, nghe tiếng thìa chạm thành ly, nghe nhạc jazz nhẹ vang lên từ góc quán. An nhấp một ngụm cà phê, vị đắng dịu lan nơi đầu lưỡi, sau đó là chút ngọt rất khẽ.
“Vừa miệng không?” Minh hỏi.
“Dạ. Rất vừa.”
Minh mỉm cười. Ánh sáng buổi sáng chiếu lên gương mặt anh, làm mềm đi những đường nét trầm tĩnh. An bất chợt nghĩ: có lẽ Minh là kiểu người hợp với những buổi sáng hơn là ban đêm.
“An này,” Minh chợt lên tiếng, giọng thấp hơn một chút, “nếu em không phiền… sau giờ làm, em có thể ghé quán. Không cần uống cà phê, chỉ ngồi cũng được.”
An hơi sững lại. Lời mời rất đơn giản, không hề mang ý tứ rõ ràng, nhưng lại khiến cô bối rối hơn cô nghĩ.
“Em… không hứa trước được.” An nói thật.
“Không sao.” Minh đáp ngay. “Anh chỉ nói vậy thôi.”
An đứng dậy khi đồng hồ chỉ gần tám giờ. Trước khi rời đi, cô quay lại nhìn quán thêm một lần. Ánh nắng đã lên cao hơn, rọi qua cửa kính, chiếu lên những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí.
Cô chợt nhận ra — quán cà phê cuối hẻm này, có lẽ rồi sẽ trở thành một điểm dừng quen thuộc trong cuộc sống của cô.
Và Minh, người đứng phía sau quầy pha chế, với nụ cười rất nhẹ kia, cũng đang dần trở thành một điều gì đó khó gọi tên.