MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSAU NGÀY MƯA, LÀ ANHChương 5: KHI NỖI BUỒN CÓ NGƯỜI LẮNG NGHE

SAU NGÀY MƯA, LÀ ANH

Chương 5: KHI NỖI BUỒN CÓ NGƯỜI LẮNG NGHE

745 từ · ~4 phút đọc

An đến quán cà phê vào một buổi tối mưa lất phất.

Không phải vì đã hứa với Minh, mà vì cô không muốn về phòng trọ ngay lúc này. Ngày hôm nay dài hơn mọi khi. Cuộc họp kéo dài, những con số khô khan, một lời nhắc nhở vô tình của đồng nghiệp về “người cũ” khiến tâm trạng An chùng xuống suốt cả buổi chiều.

Mưa rơi nhẹ, không đủ ướt áo, nhưng đủ khiến người ta thấy mỏi.

Quán cà phê cuối hẻm vẫn sáng đèn. An đẩy cửa bước vào, tiếng chuông gió nhỏ treo trước cửa khẽ vang lên. Trong quán không đông, chỉ vài vị khách ngồi rải rác, ai cũng cúi đầu với thế giới riêng của mình.

Minh đứng sau quầy.

Khi nhìn thấy An, anh không tỏ ra ngạc nhiên, chỉ khẽ gật đầu, như thể đã quen với việc cô xuất hiện vào những lúc thế này.

“Em ngồi đi.” Anh nói. “Anh pha cho em thứ này.”

An gật đầu, chọn chỗ cũ gần cửa sổ. Bên ngoài, mưa làm mờ đi ánh đèn đường, biến thành những vệt sáng kéo dài, run rẩy.

Ly cà phê được đặt xuống trước mặt cô. Không đường, không sữa.

“Em uống được không?” Minh hỏi.

An nhìn ly cà phê một lúc, rồi gật đầu. “Dạ. Hôm nay em muốn đắng một chút.”

Minh không hỏi lý do.

Anh ngồi xuống đối diện, giữ một khoảng cách vừa đủ. Không quá gần để khiến An thấy bị xâm phạm, cũng không quá xa để trở nên lạnh nhạt.

“Ngày hôm nay không ổn à?” Minh hỏi, giọng trầm.

An khẽ thở ra. “Cũng không hẳn. Chỉ là… hơi mệt.”

Minh gật đầu. “Anh hiểu.”

Hai chữ ấy, nghe thì đơn giản, nhưng lại khiến An bất ngờ. Cô nhìn anh, rồi lại cúi xuống ly cà phê. Hơi nóng bốc lên, làm mắt cô cay cay.

“Có những ngày,” An nói chậm rãi, như đang tự nói với mình, “em không buồn vì một chuyện cụ thể nào cả. Chỉ là thấy… trống rỗng.”

Minh lắng nghe. Không ngắt lời, không chen vào bằng những lời khuyên sáo rỗng.

“Trước đây,” An tiếp tục, “em từng nghĩ chỉ cần cố gắng thì mọi thứ sẽ ổn. Nhưng rồi có những chuyện… không thể chỉ cố là đủ.”

Minh đặt tay lên bàn, cách tay An một khoảng rất nhỏ. “Không phải chuyện gì cũng cần phải vượt qua ngay.”

An ngẩng lên nhìn anh. Trong ánh đèn vàng dịu, gương mặt Minh bình thản nhưng nghiêm túc. Không thương hại, không tò mò quá mức — chỉ đơn giản là lắng nghe.

“Em sợ mình nói nhiều quá.” An khẽ cười, giọng run nhẹ.

“Không đâu.” Minh đáp. “Nếu em muốn nói, anh nghe.”

Câu nói ấy, nhẹ như gió, nhưng lại chạm thẳng vào nơi An đã khép kín từ rất lâu. Cô cắn môi, hít sâu một hơi.

“Em từng yêu một người,” An nói, mắt nhìn ra cửa sổ, “rất nhiều. Đến mức nghĩ rằng, chỉ cần người đó ở lại, em có thể chịu đựng mọi thứ khác.”

Minh im lặng.

“Nhưng cuối cùng, người đó rời đi.” An cười nhạt. “Và em nhận ra, mình đã đánh mất rất nhiều thứ — cả bản thân.”

Một khoảng lặng rơi xuống giữa họ. Mưa ngoài kia nặng hạt hơn.

“Anh xin lỗi.” Minh nói khẽ.

An lắc đầu. “Không cần xin lỗi. Chuyện đã qua rồi.”

Nhưng chính cô cũng không chắc mình đã thật sự qua được hay chưa.

Minh đứng dậy, rót thêm nước nóng vào ly của cô. “Có những nỗi buồn,” anh nói, “chỉ cần có người ngồi cạnh, không nói gì cả, cũng đã nhẹ đi một chút.”

An khẽ gật đầu. Cô nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng vẫn còn đó, nhưng không làm cô khó chịu như trước.

Khi An đứng dậy ra về, mưa đã ngớt. Minh lấy một chiếc ô đặt vào tay cô.

“Em cầm đi.” Anh nói. “Mai mang trả cũng được.”

An nhìn chiếc ô, rồi nhìn anh. “Nếu mai em không ghé thì sao?”

Minh mỉm cười. “Vậy khi nào ghé, cũng được.”

An cầm ô, khẽ nói: “Cảm ơn anh.”

Cô bước ra khỏi quán. Dưới ánh đèn đường, bóng cô kéo dài trên mặt đường ướt. An chợt nhận ra — nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng lần đầu tiên, cô không cảm thấy mình phải một mình gánh lấy.

Và có lẽ, điều quan trọng nhất, không phải là nỗi buồn biến mất, mà là có người sẵn sàng lắng nghe nó cùng cô.