621 từ · ~4 phút đọc
An trả ô cho Minh vào một buổi chiều không mưa.
Trời âm u, mây thấp, gió thổi nhẹ qua con hẻm quen thuộc. An đứng trước quán cà phê, cầm chiếc ô đã khô ráo từ lâu trong tay. Cô đã mang theo nó suốt mấy ngày, như thể việc chưa trả lại khiến sợi dây mỏng manh giữa hai người vẫn chưa bị cắt đứt.
Minh đang pha cà phê cho khách. Thấy An, anh gật đầu, ánh mắt thoáng qua một nét gì đó rất khẽ — giống như yên tâm.
“Anh đây rồi.” An nói, đặt chiếc ô lên quầy.
Minh nhìn chiếc ô, rồi nhìn cô. “Anh tưởng em quên.”
“Em không quên.” An đáp nhanh hơn cô nghĩ.
Minh mỉm cười, không nói gì thêm. Anh treo ô vào móc sau quầy, động tác gọn gàng, quen thuộc. An ngồi xuống bàn gần cửa sổ, vị trí đã trở thành thói quen chỉ sau vài lần ghé qua.
Họ không nói chuyện nhiều như lần trước. Minh bận rộn hơn, quán đông khách hơn thường lệ. An ngồi nhìn anh từ xa — cách anh cúi đầu, cách anh lắng nghe khách gọi món, cách anh đặt từng ly cà phê xuống bàn, cẩn thận và chậm rãi.
Cô nhận ra mình đang để ý quá nhiều.
Khi quán vơi khách, Minh mang một ly trà nóng ra đặt trước mặt cô. “Trà gừng. Trời hôm nay lạnh.”
“Em không gọi mà.” An nói.
“Anh nhớ.” Minh đáp.
Hai chữ ấy khiến An sững lại trong giây lát. Cô cúi xuống ly trà, hơi nóng lan tỏa, mùi gừng dịu nhẹ. Lòng cô bỗng chùng xuống một cách rất lạ.
“Minh này…” An lên tiếng, do dự.
“Ừ?”
“Anh có bao giờ nghĩ… việc quan tâm một người quá nhiều, sẽ khiến họ hiểu lầm không?”
Minh im lặng vài giây. Anh ngồi xuống ghế đối diện, hai tay đặt trên bàn. “Có.”
“Vậy anh…” An ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt thấp thoáng lo lắng.
“Anh nghĩ,” Minh nói chậm rãi, “nếu giữ một khoảng cách vừa đủ, thì sẽ không ai bị tổn thương.”
An mím môi. Câu trả lời ấy vừa khiến cô nhẹ lòng, vừa khiến tim cô khẽ nhói lên.
“Em không muốn…” An nói nhỏ, “lại dựa vào ai đó rồi thất vọng.”
Minh nhìn cô rất lâu. “Anh cũng vậy.”
Lần đầu tiên, Minh nói về mình.
“Trước đây,” anh tiếp, giọng trầm xuống, “anh từng nghĩ im lặng là cách tốt nhất để không làm ai đau. Nhưng rồi anh nhận ra, im lặng cũng có thể khiến người ta rời đi.”
An lắng nghe, không ngắt lời.
“Anh không giỏi bày tỏ.” Minh nói tiếp. “Nên anh chọn chậm.”
An gật đầu. “Em hiểu.”
Hai người ngồi đối diện, giữa họ là khoảng cách không chạm tới, nhưng cũng không quá xa. Một khoảng cách an toàn, nơi cả hai đều có thể thở.
Bên ngoài, trời bắt đầu đổ mưa lất phất. Không nặng hạt, chỉ đủ để làm không khí dịu xuống. An nhìn qua cửa kính, những giọt mưa chảy dài, chồng lên nhau.
“Em về trước nhé.” An đứng dậy.
Minh cũng đứng lên. “Anh tiễn em ra cửa.”
Họ dừng lại trước ngưỡng cửa quán. Mưa rơi nhẹ, gió thổi mát.
“An này,” Minh gọi khi cô chuẩn bị bước đi.
“Dạ?”
“Nếu một ngày nào đó, em muốn bước gần hơn một chút…” Anh dừng lại, rồi nói tiếp, “anh sẽ không lùi lại.”
An nhìn anh, tim đập nhanh hơn một nhịp. Cô không trả lời ngay, chỉ khẽ gật đầu.
“Vậy là đủ rồi.” Cô nói.
An bước vào màn mưa mỏng. Minh đứng nhìn theo, không đuổi theo, không gọi lại. Khoảng cách giữa họ vẫn còn đó — mong manh, vừa đủ.
Vừa đủ để không đau.
Nhưng cũng vừa đủ để bắt đầu nhớ.