437 từ · ~3 phút đọc
Sau buổi tối hôm đó, An bắt đầu thấy mình không còn bình tĩnh như trước.
Cô đến quán cà phê sớm hơn thường lệ, nhưng mỗi lần đẩy cửa bước vào, tim lại đập nhanh hơn một nhịp. Những điều nhỏ nhặt — ánh mắt Minh nhìn sang khi nghe tiếng chuông gió, cách anh đặt ly trà xuống trước mặt cô mà không cần hỏi — đều khiến An bối rối.
Cô tự nhắc mình: Chỉ là quen thuộc thôi.
Nhưng trái tim thì không chịu nghe.
Buổi chiều hôm ấy, An ngồi một mình ở bàn quen, mở laptop nhưng không làm việc được. Minh bận rộn phía sau quầy. Khi quán vắng, anh mang ra hai ly nước.
“Em không tập trung được à?” Minh hỏi.
An khẽ gật đầu. “Em cứ nghĩ linh tinh.”
Minh ngồi xuống đối diện, ánh mắt quan sát cô một cách cẩn thận. “Về chuyện hôm trước?”
An giật mình. “Anh… nghĩ vậy sao?”
“Anh cũng vậy.” Minh nói thật.
Câu trả lời khiến An im lặng.
“An này,” Minh nói chậm rãi, “anh không giỏi giả vờ như không có gì.”
An cắn môi. “Em sợ.”
Minh không ngạc nhiên. “Sợ điều gì?”
“Sợ cảm giác này.” An đáp, giọng nhỏ. “Sợ quen thêm một người, rồi lại phải học cách rời xa.”
Minh nhìn cô rất lâu. Trong ánh đèn dịu, vẻ trầm tĩnh thường ngày của anh có chút dao động.
“Anh không hứa được điều gì lớn lao.” Minh nói. “Nhưng anh hứa sẽ không biến mất.”
An ngẩng lên nhìn anh. Tim cô thắt lại.
“Anh biết mình đang nói gì không?” Cô hỏi.
“Anh biết.” Minh đáp. “Nên anh nói rất chậm.”
Một khoảng lặng rơi xuống giữa họ. Ngoài kia, trời sầm lại, gió nổi lên.
An khẽ thở ra. “Em không biết mình đã sẵn sàng chưa.”
Minh gật đầu. “Anh không ép.”
“Nhưng…” An ngập ngừng.
“Nhưng trái tim em không nghe lời?” Minh mỉm cười rất nhẹ.
An nhìn anh, rồi cũng cười theo, nụ cười pha chút bất lực.
“Có lẽ vậy.”
Minh đứng dậy, đặt tay lên lưng ghế An, không chạm vào cô. “Vậy thì cứ để nó đi chậm. Khi nào em sẵn sàng, nói anh nghe.”
An gật đầu.
Buổi tối, khi An về đến phòng trọ, điện thoại rung lên.
Minh: Về đến nhà chưa?
An nhìn tin nhắn, tim ấm lên một cách rất thật.
An: Rồi ạ.
Minh: Ngủ sớm nhé.
An đặt điện thoại xuống, nằm nhìn trần nhà. Căn phòng vẫn vậy, im lặng vẫn vậy. Nhưng trong lòng cô, có một điều gì đó đã thay đổi.
Cô không còn sợ cảm xúc của mình như trước nữa.
Dù trái tim không nghe lời,
nhưng lần này, An không muốn ngăn nó lại.