MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSAU NGÀY MƯA, LÀ ANHChương 9: MỘT CÁI CHẠM RẤT KHẼ

SAU NGÀY MƯA, LÀ ANH

Chương 9: MỘT CÁI CHẠM RẤT KHẼ

598 từ · ~3 phút đọc

An gặp Minh vào buổi tối hôm sau, khi thành phố vừa lên đèn.

Trời không mưa, gió nhẹ, không khí mát mẻ như thể đã được gột rửa sau những ngày ẩm ướt kéo dài. Minh đứng chờ trước quán cà phê, không mặc áo đồng phục như thường ngày, chỉ là một chiếc áo sơ mi tối màu và quần jeans đơn giản.

An dừng lại cách anh vài bước.

Minh nhìn thấy cô, ánh mắt dịu xuống. “Em xong việc rồi à?”

“Dạ.” An gật đầu. “Không muộn lắm.”

Họ bắt đầu đi, không nói rõ sẽ đi đâu. Con đường trước mặt kéo dài, ánh đèn vàng trải đều lên vỉa hè, thưa người qua lại. Tiếng xe xa dần, nhịp bước của hai người vô tình hòa vào nhau.

Minh đi chậm, vừa đủ để An không phải rút ngắn bước chân.

“Anh hay đi bộ thế này không?” An hỏi.

“Không nhiều.” Minh đáp. “Nhưng hôm nay thì muốn.”

An mỉm cười. Cô không hỏi thêm.

Họ đi qua một công viên nhỏ. Hàng ghế đá dọc lối đi gần như trống, chỉ có vài cặp đôi ngồi cách xa nhau. Gió lùa qua tán cây, lá khẽ xào xạc.

Minh dừng lại. “Ngồi một chút nhé?”

An gật đầu.

Họ ngồi xuống băng ghế, giữa là một khoảng trống vừa đủ. Minh đặt tay lên đùi, An đan tay vào nhau, cả hai đều nhìn về phía trước. Không ai nói gì, nhưng không hề ngượng ngùng.

“An này,” Minh lên tiếng trước, giọng thấp, “em có thấy… mọi thứ đang thay đổi không?”

An suy nghĩ. “Có. Nhưng em không biết đó là tốt hay không.”

Minh quay sang nhìn cô. “Anh cũng không chắc. Nhưng anh không thấy khó chịu.”

An khẽ cười. “Em cũng vậy.”

Một cơn gió mạnh hơn thổi qua. An khẽ rùng mình. Minh đứng dậy, cởi áo khoác, khoác lên vai cô.

“Anh không lạnh à?” An hỏi.

“Không sao.”

Khi Minh cúi xuống chỉnh lại cổ áo cho cô, tay anh vô tình chạm vào tay An.

Chỉ một cái chạm rất khẽ.

An cảm nhận được hơi ấm từ tay anh, truyền qua da, chạy thẳng lên ngực. Cô sững người trong một giây, rồi vội rụt tay lại, tim đập nhanh hơn bình thường.

Minh cũng khựng lại. Anh thu tay về, đứng thẳng lên, ánh mắt thoáng bối rối — điều hiếm thấy ở anh.

“Xin lỗi.” Anh nói.

An lắc đầu. “Không sao.”

Họ ngồi xuống lại, khoảng cách giữa hai người lúc này ngắn hơn trước, nhưng không ai dịch ra hay dịch vào thêm nữa.

An nhìn xuống tay mình. Vẫn còn cảm giác ấm.

Minh nhìn về phía trước, nhưng tâm trí đã không còn ở đó.

“Minh này…” An gọi khẽ.

“Ừ?”

“Nếu… em đi chậm hơn một chút, anh có đợi không?”

Minh quay sang nhìn cô. Ánh đèn đường phản chiếu trong mắt anh, dịu và sâu.

“Anh đã đợi rồi.” Anh nói.

An không nói gì thêm. Nhưng câu trả lời ấy khiến cổ họng cô nghẹn lại.

Khi họ đứng dậy ra về, Minh bước gần An hơn một chút. Cánh tay họ không chạm vào nhau, nhưng khoảng cách chỉ còn là một đường rất mỏng.

Trước khi chia tay ở đầu hẻm, Minh nói: “Cảm ơn em vì buổi tối hôm nay.”

An mỉm cười. “Em cũng vậy.”

Cô quay lưng bước đi, nhưng chỉ đi được vài bước thì dừng lại. An quay lại.

Minh vẫn đứng đó.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, không ai nói gì. Nhưng cả hai đều biết — cái chạm rất khẽ kia, đã khiến lòng họ không còn bình yên như trước nữa.

Và cũng từ đó, trái tim bắt đầu không nghe lời.