MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSAU NGÀY MƯA, LÀ ANHChương 8: ANH QUEN VỚI SỰ HIỆN DIỆN CỦA EM

SAU NGÀY MƯA, LÀ ANH

Chương 8: ANH QUEN VỚI SỰ HIỆN DIỆN CỦA EM

606 từ · ~4 phút đọc

Minh nhận ra điều đó vào một buổi sáng rất sớm.

Quán cà phê mở cửa như thường lệ, ánh nắng còn nhạt, con hẻm vẫn yên ắng. Minh đứng sau quầy, pha ly cà phê đầu tiên trong ngày, theo thói quen. Nhưng khi đặt ly xuống bàn gần cửa sổ, anh chợt khựng lại.

Chỗ ngồi đó… trống.

Anh nhìn đồng hồ. Sáu giờ hai mươi. Bình thường, vào những ngày An đi làm sớm, cô sẽ xuất hiện vào khung giờ này. Không cần nhắn trước, không cần hẹn. Chỉ cần mở cửa, ngồi xuống, gọi một ly cà phê sữa ít ngọt.

Minh quay lại quầy, tự cười mình. Không phải ngày nào An cũng đến. Anh biết điều đó. Nhưng cảm giác hụt hẫng rất nhẹ ấy vẫn xuất hiện, dù anh không muốn thừa nhận.

Đến gần bảy giờ, An vẫn chưa tới.

Minh lau quầy, chỉnh lại máy pha, sắp xếp ly tách — làm mọi thứ chậm hơn thường lệ. Khi cửa quán bật mở, anh ngẩng lên gần như theo phản xạ.

Không phải An.

Minh khẽ thở ra.

Buổi sáng trôi qua bình thường, nhưng trong đầu Minh, sự vắng mặt ấy cứ lặp lại. Đến trưa, khi quán vắng khách, điện thoại trong túi anh rung lên.

An: Hôm nay em không ghé được. Bên công ty có việc đột xuất.

Minh nhìn màn hình vài giây, rồi trả lời.

Minh: Anh biết rồi. Làm việc cẩn thận.

Chỉ vậy thôi. Không hỏi thêm, không tỏ ra quan tâm quá mức. Nhưng khi đặt điện thoại xuống, Minh nhận ra lòng mình đã nhẹ đi một chút.

Buổi tối, An đến.

Trời không mưa, gió thổi mát. An bước vào quán với vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt. Minh không hỏi, chỉ đặt trước mặt cô một ly trà nóng.

“Cảm ơn anh.” An nói, giọng nhỏ.

Minh ngồi xuống đối diện. “Ngày dài à?”

An gật đầu. “Rất dài.”

Minh im lặng, để cô uống hết nửa ly trà. Sau đó anh mới nói: “Anh quen rồi.”

“Quen gì ạ?” An hỏi.

“Quen việc trong ngày sẽ có lúc thấy em.” Minh đáp, giọng rất bình thản, như đang nói một điều hiển nhiên.

An hơi sững lại. Cô nhìn anh, tim khẽ rung lên một nhịp không kịp giấu.

“Vậy nếu một ngày em không đến thì sao?” Cô hỏi.

Minh suy nghĩ một lúc. “Thì anh sẽ chờ ngày khác.”

Không phải một lời hứa, cũng không phải lời níu kéo. Chỉ là sự chấp nhận rất nhẹ nhàng.

An cúi đầu, mỉm cười. “Anh nói vậy… dễ làm người khác hiểu lầm lắm.”

Minh nhìn cô, ánh mắt sâu hơn. “Nếu em hiểu lầm, anh cũng không phản đối.”

Không khí giữa họ chợt lắng xuống. An nghe rõ tiếng tim mình đập, chậm nhưng rất rõ.

Họ nói chuyện đến khi quán chuẩn bị đóng cửa. Trước khi An đứng dậy ra về, Minh nói:

“Ngày mai anh nghỉ buổi tối.”

An hơi ngạc nhiên. “Vậy quán…”

“Có người khác trông.” Minh đáp. “Anh chỉ muốn nghỉ một chút.”

An gật đầu. “Vậy… anh nghỉ ngơi nhé.”

Minh nhìn cô, rồi nói: “Nếu em rảnh, ngày mai… anh mời em đi dạo.”

An sững lại. Lần đầu tiên, Minh chủ động bước thêm một bước.

“Chỉ là đi dạo thôi.” Anh nói thêm, như để cô yên tâm.

An suy nghĩ vài giây, rồi gật đầu. “Dạ. Nếu em xong việc sớm.”

Minh mỉm cười. Nụ cười rõ ràng hơn những lần trước.

Khi An rời đi, Minh đứng một mình trong quán, ánh đèn vàng hắt xuống sàn gỗ. Anh chợt nhận ra — sự hiện diện của An đã len vào cuộc sống anh lúc nào không hay.

Không ồn ào.

Không vội vã.

Chỉ là, rất quen.