MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Những Ngày Lạc MấtChương 1: NGÀY AN TRỞ VỀ

Sau Những Ngày Lạc Mất

Chương 1: NGÀY AN TRỞ VỀ

985 từ · ~5 phút đọc

An trở về vào một buổi sáng trời nhiều mây, khi thành phố còn chưa kịp tỉnh hẳn sau cơn mưa đêm. Chuyến xe khách dừng lại ở bến nhỏ quen thuộc, nơi những tán bàng già vẫn đứng đó, lặng lẽ như chưa từng thay đổi. An bước xuống, kéo theo chiếc vali cũ, bánh xe kêu lạch cạch trên nền xi măng loang nước.

Ba năm. Cô đã rời nơi này đúng ba năm.

Ngày ấy, An ra đi trong vội vã, mang theo một trái tim vỡ vụn và lời hứa sẽ không bao giờ quay lại. Thành phố rộng lớn đã dang tay đón cô, cho cô công việc, cho cô những đêm thức trắng và cả những giọt nước mắt rơi âm thầm trong phòng trọ chật hẹp. Nhưng rồi, sau tất cả, An nhận ra mình đã chạy quá xa mà vẫn không thoát khỏi nỗi đau.

Cô quay về vì mệt. Vì không còn đủ sức gồng mình mạnh mẽ.

Ngôi nhà nhỏ của mẹ nằm cuối con đường rợp bóng hoa sữa. Cánh cổng sắt cũ kỹ mở ra, tiếng kẽo kẹt vang lên quen thuộc đến lạ. Mẹ An đứng ở thềm nhà, dáng người gầy hơn trong trí nhớ của cô, nhưng nụ cười thì vẫn vậy – hiền lành, bao dung, như thể chưa từng có những ngày tháng An bỏ đi không một lời giải thích.

“Về rồi à con?” – mẹ hỏi, giọng run run.

An gật đầu, ôm chầm lấy mẹ. Cô thấy cổ họng mình nghẹn lại. Có những câu xin lỗi đã chuẩn bị sẵn, nhưng đến lúc này lại chẳng thể thốt ra. Mọi thứ dường như trở nên thừa thãi khi được đứng ở đây, trong vòng tay của người chưa từng rời bỏ cô.

Buổi chiều hôm ấy, An đi dạo quanh thị trấn. Mọi thứ vẫn như cũ, chỉ có cô là khác. Quán bánh mì đầu ngõ vẫn đông khách, tiệm sửa xe đối diện vẫn mở radio ồn ào, và quán cà phê nhỏ nơi góc phố vẫn treo tấm biển gỗ bạc màu: “Mưa ghé, nắng ở.”

An đứng lại rất lâu trước tấm biển ấy.

Cô không biết từ khi nào mình lại có ý định mở một tiệm sách nhỏ. Có lẽ là từ những đêm dài ở thành phố, khi cô chỉ còn sách làm bạn. Những trang giấy im lặng ấy chưa từng hỏi han, chưa từng phản bội, chỉ lặng lẽ ở bên, cho cô trú ẩn khi thế giới ngoài kia quá ồn ào.

Tiệm sách nằm ngay cạnh quán cà phê cũ, mặt tiền hẹp, nhưng có một ô cửa sổ lớn nhìn ra con đường rợp cây. An thuê lại với giá rẻ, chủ cũ chỉ cười bảo:

“Ở đây bán sách không giàu được đâu, nhưng bình yên thì có thừa.”

An mỉm cười. Bình yên, với cô lúc này, quý hơn bất cứ điều gì.

Ngày đầu mở tiệm, trời đổ mưa. Mưa rơi đều, không nặng hạt, đủ để khiến phố xá chậm lại. An xếp sách lên kệ, tay thoăn thoắt nhưng tâm trí trôi dạt đâu đó. Mùi gỗ mới hòa lẫn mùi giấy cũ khiến cô thấy dễ chịu. Lần đầu tiên sau rất lâu, An cảm thấy mình đang làm một điều gì đó cho riêng mình, không vì ai khác.

Chuông cửa khẽ leng keng.

An ngẩng đầu lên.

Người đàn ông đứng trước cửa tiệm, mái tóc còn ướt mưa, chiếc áo sơ mi xanh nhạt dính nhẹ vào vai. Anh nhìn quanh, ánh mắt chậm rãi, như thể không vội vàng. Một khoảnh khắc rất ngắn, ánh mắt ấy chạm vào An.

Không có tia sét nào giáng xuống. Không có cảm giác quen thuộc mơ hồ như trong những câu chuyện người ta vẫn kể. Chỉ là một cái nhìn bình thường, nhưng vì lý do nào đó, An lại nhớ rất lâu.

“Tiệm mới mở à?” – anh hỏi.

“Vâng.” – An đáp, giọng hơi khẽ.

Anh bước vào, để lại sau lưng mùi mưa và gió. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt anh, trông anh trầm hơn so với tuổi. Anh dừng lại trước kệ sách văn học, rút ra một cuốn tiểu thuyết cũ, lật vài trang.

“Cuốn này… lâu rồi không thấy ai bán.” – anh nói, như nói với chính mình.

An nhìn cuốn sách trong tay anh. Đó là cuốn cô từng đọc đi đọc lại trong những ngày tăm tối nhất. Cô không nói ra, chỉ mỉm cười.

“Anh có thể ngồi đọc nếu muốn.” – An nói.

Người đàn ông ngẩng lên, hơi ngạc nhiên, rồi gật đầu. Anh kéo chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ, ngồi xuống. Bên ngoài, mưa vẫn rơi đều, từng giọt chảy dài trên ô kính.

Không ai nói gì thêm. An tiếp tục sắp xếp sách. Người đàn ông lật từng trang chậm rãi. Không gian giữa họ yên tĩnh đến lạ, không gượng gạo, không cần phải lấp đầy bằng lời nói.

An nhận ra, rất lâu rồi cô mới có thể ở cạnh một người lạ mà không thấy khó chịu.

Khi mưa ngớt, người đàn ông đứng dậy, đặt cuốn sách lên quầy.

“Tôi mua cuốn này.”

An gói sách cẩn thận, đưa cho anh.

“Cảm ơn anh.”

Anh cầm lấy, dừng lại một chút.

“Tiệm sách… tên gì?”

An khựng lại. Cô chưa từng nghĩ đến chuyện đặt tên.

“Chưa có.” – cô đáp thành thật.

Anh cười nhẹ.

“Vậy… chúc tiệm sớm có tên.”

Chuông cửa lại leng keng khi anh rời đi. An đứng nhìn theo, cho đến khi bóng anh khuất hẳn sau màn mưa mỏng.

Cô không biết rằng cuộc gặp gỡ ấy sẽ thay đổi điều gì. Nhưng trong lòng An, một cảm giác rất nhỏ, rất mơ hồ vừa nảy sinh – như hạt mầm sau mưa.

Ngày An trở về, cô không chỉ mở một tiệm sách.

Cô vô tình mở ra cánh cửa cho một câu chuyện mới, khi chính mình còn chưa kịp sẵn sàng.