Sau ngày đầu tiên mở tiệm, An thức dậy sớm hơn thường lệ. Mưa đã tạnh, nhưng bầu trời vẫn phủ một màu xám nhạt, như chưa kịp khô hẳn những nỗi buồn còn đọng lại. Cô pha một ấm trà nóng, mở cửa tiệm, để mùi lá trà lan ra hòa cùng mùi giấy sách quen thuộc.
An không nghĩ nhiều về người đàn ông hôm qua. Ít nhất, cô tự nhủ như vậy. Nhưng khi tay vô thức chỉnh lại cuốn tiểu thuyết trên kệ — chính là cuốn anh đã mua — An mới nhận ra mình nhớ rất rõ dáng vẻ trầm lặng ấy.
Buổi sáng trôi qua yên ả. Vài người ghé tiệm, chủ yếu là học sinh tìm sách tham khảo, một bà cụ mua sách nấu ăn cũ. An mỉm cười, nói chuyện vừa đủ, không gần gũi quá, cũng không xa cách. Cô thích nhịp điệu này — chậm, đều, không cần phải gồng mình trở thành ai khác.
Gần trưa, mưa lại rơi.
Mưa ở thị trấn luôn đến bất ngờ, không báo trước. Chỉ cần vài giây, con đường trước tiệm đã phủ đầy những vòng tròn nước loang loáng. An kéo rèm cửa sổ xuống một chút, rồi quay vào quầy, định ghi chép lại danh sách sách mới nhập.
Chuông cửa leng keng.
An ngẩng đầu lên, hơi sững lại.
Là anh.
Người đàn ông hôm qua đứng trước cửa, chiếc ô đen còn nhỏ nước. Hôm nay anh mặc áo thun xám, khoác ngoài chiếc áo mỏng, gương mặt có vẻ mệt mỏi hơn. Nhưng ánh mắt thì vẫn vậy — trầm, chậm, như thể lúc nào cũng nghĩ nhiều hơn nói.
“Chào cô.” – anh lên tiếng trước.
“Chào anh.” – An đáp, cố giữ giọng bình thường.
Anh khép ô, đặt gọn vào góc cửa, rồi nhìn quanh tiệm một lượt. Như thể hôm qua chưa đủ. Như thể hôm nay, anh mới thật sự muốn nhìn cho kỹ nơi này.
“Tôi… đi ngang, thấy mưa, nên ghé vào.” – anh nói, có chút ngập ngừng.
An gật đầu. “Tiệm lúc nào cũng mở cửa cho người tránh mưa.”
Anh cười nhẹ, khóe môi nhếch lên rất khẽ. Nụ cười ấy không làm anh trẻ hơn, chỉ khiến anh bớt xa cách.
Anh tiến đến kệ sách gần cửa sổ, nơi ánh sáng hắt vào dịu nhất. An để anh tự nhiên lựa chọn, không giới thiệu, không hỏi han. Cô biết có những người thích được yên lặng khi ở cạnh sách — và có lẽ anh là một trong số đó.
Ngoài kia, mưa rơi đều, gõ nhịp lên mái tôn, lên ô kính. Trong tiệm, chỉ còn tiếng lật sách khe khẽ.
Một lúc sau, anh cầm trên tay hai cuốn sách, bước đến quầy.
“Cô có thích cuốn này không?” – anh hỏi, giơ lên một cuốn bìa đã sờn.
An nhìn thoáng qua, tim khẽ chùng xuống. Lại là cuốn sách ấy. Cuốn sách cô từng mang theo suốt những năm tháng chênh vênh nhất.
“Tôi thích.” – cô đáp. “Nhưng không phải lúc nào cũng dám đọc lại.”
Anh nhìn cô, ánh mắt hơi sâu hơn.
“Vì sao?”
An im lặng vài giây.
“Vì có những đoạn… đọc rồi sẽ nhớ lại những điều mình đã cố quên.”
Anh gật đầu, như thể đã hiểu.
“Tôi cũng vậy.”
Câu trả lời ngắn gọn ấy khiến An bất giác nhìn anh lâu hơn một chút. Có gì đó trong giọng nói ấy — một sự đồng cảm rất nhẹ, không cần đào sâu, không cần hỏi thêm.
Anh đặt hai cuốn sách lên quầy.
“Cô tính tiền giúp tôi.”
An làm việc của mình, động tác quen thuộc. Khi đưa túi sách cho anh, cô chợt nhận ra mình vẫn chưa biết tên anh.
“À…” – cô do dự. “Anh thường đọc thể loại nào?”
Anh nhận lấy túi, suy nghĩ một chút.
“Những cuốn không ồn ào. Đọc chậm. Và… không dạy người ta phải sống thế nào.”
An mỉm cười. “Vậy thì anh sẽ còn quay lại.”
Anh nhìn cô, hơi ngạc nhiên.
“Sao cô chắc vậy?”
“Vì tiệm này… cũng không ồn ào.” – An đáp.
Anh cười, lần này rõ hơn.
“Tôi là Minh.”
“An.” – cô nói.
Hai cái tên được trao đi nhẹ nhàng, như thể chỉ là một chi tiết nhỏ. Nhưng khi Minh quay lưng ra cửa, An nhận ra lòng mình bỗng dưng dịu lại.
Minh dừng lại trước khi mở cửa.
“Nếu không phiền… lần sau, cô có thể giới thiệu cho tôi một cuốn cô thích nhất không?”
An gật đầu.
“Được.”
Chuông cửa leng keng vang lên lần nữa. Minh bước ra, hòa vào màn mưa mỏng.
An đứng yên một lúc, nhìn theo. Trong tiệm sách nhỏ, mùi giấy cũ vẫn còn đó, tiếng mưa vẫn rơi đều ngoài kia. Nhưng có điều gì đó đã khác — rất khẽ, rất chậm.
Có những người bước vào cuộc đời ta không ồn ào.
Họ chỉ đứng đó, đúng lúc ta vừa thôi cố gắng khép cửa.