Sau cơn mưa hôm trước, thị trấn bước vào những ngày nắng nhẹ. Không gay gắt, chỉ vừa đủ để những vũng nước còn sót lại khô dần, để hoa ven đường ngẩng đầu lên sau mưa. An mở cửa tiệm sớm hơn thường lệ, kéo cao rèm cửa sổ, để ánh nắng tràn vào từng kệ sách.
Minh không đến.
An nhận ra điều đó vào buổi trưa, khi cô rót tách trà thứ hai trong ngày. Cô chợt bật cười vì chính mình. Chỉ mới gặp hai lần, chỉ mới trao nhau vài câu nói vụn vặt, vậy mà cô lại vô thức mong tiếng chuông cửa quen thuộc vang lên.
Cô lắc đầu, tự nhủ: Chỉ là khách quen tiềm năng thôi.
Buổi chiều, An mang vài cuốn sách cũ ra lau bụi. Những gáy sách sờn màu, mùi giấy quen thuộc khiến cô thấy lòng dịu xuống. Đôi lúc, cô dừng lại ở một cuốn, lật vài trang, để những dòng chữ kéo mình về một thời rất xa — khi cô còn tin rằng chỉ cần yêu là đủ.
Chuông cửa leng keng.
An ngẩng đầu lên, tim khẽ khựng lại.
Minh đứng đó, lần này không mưa, không ô, chỉ là một buổi chiều nắng nhạt. Anh mặc sơ mi trắng, tay áo xắn cao, trông gọn gàng hơn lần trước. Ánh nắng rơi lên vai anh, làm đường nét gương mặt trở nên mềm hơn.
“Chào An.” – anh gọi tên cô, giọng tự nhiên như thể họ đã quen nhau từ lâu.
“Chào Minh.” – An đáp, không giấu được nụ cười nhỏ.
Anh bước vào tiệm, ánh mắt lướt qua từng kệ sách, rồi dừng lại ở quầy.
“Hôm nay… cô có rảnh không?”
Câu hỏi khiến An hơi bất ngờ.
“Tôi… vẫn ở đây.” – cô đáp, mơ hồ.
Minh cười.
“Vậy là rảnh.”
Anh kéo chiếc ghế gần quầy, ngồi xuống. Không khí giữa họ yên lặng vài giây, không gượng gạo, chỉ là chưa ai biết nên bắt đầu từ đâu.
“Cô mở tiệm này… lâu chưa?” – Minh hỏi.
“Mới vài ngày.” – An nói. “Trước đó tôi làm ở thành phố.”
“Vì sao lại về đây?”
An ngập ngừng. Câu hỏi ấy tưởng chừng đơn giản, nhưng lại chạm vào nơi cô vẫn cố tránh.
“Vì tôi… cần một chỗ để thở.”
Minh gật đầu, không hỏi thêm.
“Vậy thì nơi này hợp với cô.”
“Còn anh?” – An hỏi, đổi hướng. “Anh ở đây lâu chưa?”
“Ba năm.” – Minh đáp. “Tôi từng đi nhiều nơi, rồi quay về. Cuối cùng vẫn ở lại.”
“Vì sao?”
Anh im lặng một lúc, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Vì tôi không còn muốn chạy nữa.”
Câu trả lời ấy khiến An khẽ siết tay. Có những người nói rất ít, nhưng mỗi câu đều mang theo cả một quãng đời phía sau.
Họ nói với nhau về những cuốn sách mình thích, về những đoạn văn từng khiến họ dừng lại rất lâu, về cảm giác đọc sách trong một quán nhỏ khi trời mưa. Không ai kể hết câu chuyện của mình, chỉ chạm vào rìa, vừa đủ để hiểu rằng người kia cũng từng đi qua những ngày không dễ dàng.
Minh cầm một cuốn sách trên tay, lật trang chậm rãi.
“Có những cuốn, đọc xong rồi vẫn không biết mình vừa học được gì.”
An mỉm cười.
“Nhưng lại nhớ rất lâu.”
“Ừ.” – anh gật đầu. “Giống như một người.”
Câu nói buột miệng khiến cả hai cùng im lặng. Ánh mắt họ chạm nhau trong tích tắc, rồi An quay đi trước, giả vờ chỉnh lại chồng sách.
Ngoài kia, nắng bắt đầu dịu. Bóng cây in dài trên con đường trước tiệm.
“An này.” – Minh lên tiếng. “Nếu một ngày nào đó, cô không muốn mở tiệm nữa… cô sẽ đi đâu?”
An suy nghĩ.
“Tôi chưa nghĩ đến.” – cô nói thật. “Có lẽ tôi sẽ ở lại cho đến khi không còn sợ ở yên.”
Minh nhìn cô, ánh mắt trầm lại.
“Nghe giống tôi.”
Anh đứng dậy, đặt cuốn sách lên quầy.
“Cuốn này tôi mượn được không? Lần sau trả.”
An gật đầu. “Được.”
Khi Minh ra cửa, An chợt gọi với theo:
“Minh.”
Anh quay lại.
“Lần sau… nếu anh đến, tôi sẽ giới thiệu cho anh một cuốn tôi thích nhất.”
Minh cười.
“Tôi sẽ đến.”
Chuông cửa vang lên, khép lại buổi chiều nắng nhạt.
An đứng giữa tiệm sách, lòng bỗng dưng đầy lên một cảm giác rất lạ. Không phải rung động rõ ràng, cũng không phải mong chờ vội vã. Chỉ là một khoảng trống nhỏ trong lòng, vừa được lấp đầy bằng một cuộc trò chuyện lửng lơ — đủ để khiến cô muốn mở cửa thêm một ngày nữa.