Minh rời tiệm sách khi nắng chiều đã nghiêng hẳn về phía tây. Con đường trước mặt loang loáng ánh vàng, gió thổi nhẹ mang theo mùi cỏ ẩm sau mưa. Anh bước chậm, không vội về nhà như mọi khi. Cuốn sách An cho mượn được kẹp dưới cánh tay, nhẹ tênh, nhưng trong lòng anh lại có cảm giác nặng hơn thường lệ.
Anh không hiểu vì sao mình quay lại tiệm sách ấy nhiều đến vậy. Có thể vì sách. Có thể vì sự yên tĩnh hiếm hoi. Hoặc có thể vì cô gái đứng sau quầy — người không hỏi anh quá nhiều, cũng không cố gắng bước vào cuộc đời anh.
Minh sống trong một căn nhà nhỏ gần bờ sông, cách tiệm sách không xa. Căn nhà có sân trước trồng vài chậu cây, thứ duy nhất anh chăm sóc đều đặn. Ba năm nay, cuộc sống của anh trôi qua lặng lẽ, đều đặn đến mức có thể đoán trước từng ngày.
Anh từng có một gia đình.
Cuộc hôn nhân của Minh kết thúc không ồn ào, không phản bội, không kẻ thứ ba. Chỉ là hai người mệt mỏi, dần dần không còn nhìn thấy nhau trong cuộc sống của đối phương. Những cuộc trò chuyện trở nên ngắn ngủi, những bữa cơm lạnh dần, và những im lặng kéo dài hơn lời nói.
Ngày ký đơn ly hôn, Minh không khóc. Anh chỉ thấy trống rỗng. Cảm giác ấy theo anh rất lâu, đến tận bây giờ vẫn chưa tan hết.
Minh mở cửa nhà, treo áo khoác lên móc, đặt cuốn sách của An lên bàn. Anh pha một ly cà phê đen, ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ. Bên ngoài, dòng sông chảy chậm, như thể cũng đang nhớ điều gì đó.
Anh mở sách, nhưng không đọc ngay. Trang giấy trắng mở ra trước mắt, còn tâm trí anh thì trôi ngược về quá khứ.
Có những buổi tối, anh vẫn vô thức chờ tiếng chìa khóa mở cửa — thói quen chưa kịp bỏ. Có những ngày, anh đi ngang qua những nơi từng quen thuộc, rồi chợt nhận ra mình đã không còn lý do để dừng lại.
Minh không trách ai. Anh chỉ trách mình đã từng nghĩ rằng tình yêu chỉ cần đủ cố gắng là sẽ ở lại. Sau đổ vỡ, anh học cách sống một mình, học cách không mong đợi quá nhiều. Anh tin rằng bình yên đôi khi đến từ việc không mở cửa cho bất kỳ ai bước vào.
Vậy mà An đã xuất hiện.
Cô không giống những người phụ nữ anh từng gặp sau khi ly hôn — không tò mò, không thương hại, không tìm cách kéo anh ra khỏi quá khứ. An chỉ ở đó, nhẹ nhàng như một khoảng lặng.
Minh nhớ ánh mắt cô khi nói về việc “cần một chỗ để thở”. Ánh mắt ấy không buồn bã, chỉ mệt mỏi. Anh hiểu rất rõ cảm giác đó.
Tối hôm ấy, Minh ngồi rất lâu bên cuốn sách. Đọc vài trang, rồi lại dừng. Có những đoạn khiến anh nhớ đến chính mình — một người đàn ông đã đi qua đủ những hy vọng và thất vọng để biết rằng không phải mọi thứ đều có thể sửa chữa.
Điện thoại rung lên.
Một tin nhắn từ mẹ anh:
“Cuối tuần về ăn cơm nhé con.”
Minh nhìn màn hình hồi lâu rồi trả lời:
“Vâng.”
Anh biết mẹ vẫn mong anh sớm “ổn định lại”, dù không nói ra. Nhưng Minh không biết “ổn định” nghĩa là gì, khi trong lòng anh vẫn còn những mảnh vỡ chưa kịp gom lại.
Anh đứng dậy, ra sân tưới cây. Nước chảy đều, thấm vào đất khô. Minh chợt nghĩ, có lẽ con người cũng cần thời gian như vậy — để những gì khô cằn được ngấm lại, không thể vội.
Trước khi đi ngủ, Minh đặt cuốn sách của An lên đầu giường. Lần đầu tiên sau rất lâu, anh không thấy khó chịu khi nghĩ đến ngày mai.
Ở đâu đó trong thị trấn nhỏ này, có một tiệm sách vẫn mở cửa, có một người phụ nữ không cố bước vào quá khứ của anh, nhưng lại vô tình khiến anh nhìn về phía trước.
Minh biết mình chưa sẵn sàng cho bất cứ điều gì. Nhưng anh cũng biết, có những cuộc gặp không cần mục đích, chỉ cần đúng thời điểm.
Và có lẽ, An đã xuất hiện đúng lúc anh bắt đầu thôi khép chặt cánh cửa lòng mình.