MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Những Ngày Lạc MấtChương 10: KHOẢNG CÁCH VÔ HÌNH

Sau Những Ngày Lạc Mất

Chương 10: KHOẢNG CÁCH VÔ HÌNH

527 từ · ~3 phút đọc

Sau đêm có tin nhắn ấy, An bắt đầu đến tiệm sớm hơn và về muộn hơn. Cô lấp đầy thời gian bằng việc sắp xếp sách, ghi chép, lau dọn — bất cứ điều gì có thể khiến đầu óc bận rộn. Không phải vì cô muốn tránh Minh, mà vì cô cần một khoảng lùi cho chính mình.

Minh vẫn đến.

Anh đến như thường lệ, với dáng vẻ trầm lặng, ánh mắt quen thuộc. Nhưng An nhận ra có điều gì đó đã khác. Không phải ở anh, mà ở chính cô. Mỗi lần ánh mắt họ chạm nhau, An lại vô thức quay đi sớm hơn. Mỗi lần Minh ngồi xuống chiếc ghế gần cửa sổ, An lại bận rộn ở phía sau quầy lâu hơn cần thiết.

Khoảng cách giữa họ không được nói ra, nhưng hiện diện rất rõ.

Minh cảm nhận được điều đó. Anh không hỏi, không tỏ ra khó chịu. Anh chỉ ngồi yên, đọc sách, uống trà, rồi ra về đúng lúc. Sự chừng mực ấy khiến An vừa nhẹ lòng, vừa thấy áy náy.

Một buổi chiều, trời âm u, mưa lất phất. Tiệm vắng. Minh đặt cuốn sách lên quầy, nhìn An một lúc lâu hơn thường lệ.

“An này.” – anh lên tiếng.

Cô ngẩng đầu lên, tim khẽ thắt lại.

“Vâng?”

“Dạo này… tôi có làm cô khó xử không?”

Câu hỏi đến rất nhẹ, không trách móc, không dò xét. Nhưng chính vì thế, nó khiến An thấy cổ họng mình nghẹn lại.

“Không.” – cô đáp nhanh, rồi chậm lại. “Không phải anh.”

Minh gật đầu, như thể đã đoán trước.

“Vậy là do cô.”

An mỉm cười buồn.

“Có lẽ.”

Họ im lặng. Ngoài kia, mưa rơi đều, che lấp những âm thanh khác. Trong tiệm, chỉ còn hai người và khoảng cách vô hình giữa họ.

“Tôi không giỏi đoán cảm xúc người khác.” – Minh nói. “Nhưng nếu cô cần thời gian, tôi hiểu.”

An nhìn anh, bất giác thấy sống mũi cay cay.

“Anh không hỏi vì sao sao?”

Minh lắc đầu.

“Vì nếu cô muốn nói, cô sẽ nói.”

Câu trả lời ấy khiến An nhận ra mình đã sợ điều gì. Không phải sợ bị tổn thương lần nữa, mà sợ một người đủ kiên nhẫn, đủ tử tế để không ép cô phải mở lòng.

“Cảm ơn anh.” – An nói khẽ.

Minh đứng dậy, khoác áo. Trước khi ra cửa, anh quay lại:

“Tiệm sách này… rất quan trọng với cô, đúng không?”

An gật đầu.

“Vậy thì đừng để bất kỳ điều gì — kể cả tôi — làm nó mất đi sự bình yên.”

Chuông cửa vang lên. Minh rời đi, để lại sau lưng mùi mưa và một khoảng trống rất yên.

An đứng lặng một lúc lâu. Cô không biết mình đang làm đúng hay đang tự đẩy một điều tốt đẹp ra xa. Cô chỉ biết, lần đầu tiên sau rất lâu, có một người khiến cô phải cân nhắc giữa việc bảo vệ mình và việc cho phép bản thân bước thêm một bước.

Khoảng cách vô hình ấy không phải là chia xa.

Nó chỉ là dấu hiệu của hai người đang đứng trước một ngã rẽ — nơi mỗi lựa chọn đều đòi hỏi dũng cảm.