MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Những Ngày Lạc MấtChương 8: LẦN ĐẦU AN CƯỜI THẬT LÒNG

Sau Những Ngày Lạc Mất

Chương 8: LẦN ĐẦU AN CƯỜI THẬT LÒNG

648 từ · ~4 phút đọc

Buổi sáng hôm ấy, An mở cửa tiệm muộn hơn thường lệ. Đêm qua cô mất ngủ, không vì những ký ức cũ quen thuộc, mà vì một cảm giác rất mơ hồ — như thể có điều gì đó đang thay đổi, rất chậm, rất khẽ, nhưng đủ để khiến cô trằn trọc.

Tiệm sách vẫn yên tĩnh. Ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ, rơi lên những gáy sách đủ màu. An đứng sau quầy, lật sổ ghi chép, nhưng đầu óc lại lang thang đâu đó.

Đến gần trưa, chuông cửa vang lên.

Minh bước vào, lần này với một dáng vẻ khác hẳn thường ngày. Anh mặc áo thun đơn giản, tay xách một túi giấy nhỏ, gương mặt có vẻ… lúng túng.

“Chào An.” – anh nói, hơi ngập ngừng.

“Chào anh.” – cô đáp, nhìn túi giấy trong tay anh. “Anh mua gì vậy?”

Minh đưa túi giấy ra trước mặt cô.

“Bánh mì kẹp.” – anh nói. “Tôi thấy cô hay ăn muộn.”

An hơi sững lại.

“Anh để ý à?”

“Vô tình.” – Minh đáp nhanh, rồi tự cười. “Có lẽ là vô tình nhiều lần.”

An bật cười.

Đó là một tiếng cười rất khẽ, nhưng vang lên tự nhiên đến mức chính cô cũng bất ngờ. Không phải nụ cười xã giao, không phải nụ cười lịch sự để che giấu cảm xúc. Là một tiếng cười bật ra khi cô không kịp phòng bị.

Minh nhìn cô, hơi ngẩn ra.

“Cô cười… trông khác.”

“Khác thế nào?” – An hỏi, vẫn còn mỉm cười.

“Thật hơn.” – anh nói. “Nhẹ hơn.”

An chợt im lặng. Cô không nhớ lần cuối mình cười như vậy là khi nào. Có lẽ là rất lâu rồi, trước cả những tổn thương, trước cả việc cô học cách giữ mình an toàn.

Họ ngồi xuống chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ, chia nhau phần bánh mì. Minh kể một vài câu chuyện rất vụn vặt — về lần anh lỡ tay làm vỡ chậu cây mẹ yêu quý, về việc anh từng nhầm lịch hẹn và đến tiệm sách lúc chưa mở cửa, rồi đứng đợi ngoài hiên rất lâu.

An nghe, rồi lại cười.

Cô không biết vì câu chuyện buồn cười, hay vì cách Minh kể — không khoa trương, không cố chọc cười, chỉ là những điều rất đời, rất thật.

“Anh kể chuyện… không hay lắm.” – An nói.

Minh nhún vai.

“Tôi đâu có ý kể hay.”

“Nhưng lại khiến người khác muốn nghe.” – cô đáp.

Minh nhìn cô, ánh mắt ấm hơn thường ngày.

“Có lẽ vì tôi không cố gắng trở thành ai khác.”

An gật đầu. Cô hiểu cảm giác đó hơn ai hết.

Buổi chiều, khi tiệm vắng, An đứng trên thang nhỏ, lấy xuống vài cuốn sách ở kệ cao. Minh thấy vậy, liền đứng dậy.

“Để tôi.”

“Không cần đâu.” – An nói.

Nhưng Minh đã đứng phía sau, giữ nhẹ chiếc thang.

“Cẩn thận.”

Khoảng cách giữa họ rất gần. An có thể cảm nhận hơi thở của anh, mùi cà phê quen thuộc. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp, nhưng không phải vì hoảng sợ. Chỉ là một cảm giác lạ lẫm — thứ cảm xúc cô từng nghĩ mình đã quên.

Khi An bước xuống, cô khẽ nói:

“Cảm ơn.”

Minh gật đầu, lùi lại một bước, giữ khoảng cách vừa đủ. Sự chừng mực ấy khiến An thấy an tâm hơn bất cứ cử chỉ thân mật nào.

Trước khi ra về, Minh dừng lại trước quầy.

“Hôm nay… tôi vui.” – anh nói.

An mỉm cười.

“Tôi cũng vậy.”

Chuông cửa vang lên, Minh rời đi. An đứng nhìn theo, tay vẫn còn đặt trên quầy gỗ.

Cô nhận ra, có những người bước vào đời ta không để lại xáo trộn lớn, không khiến tim đập loạn nhịp. Nhưng họ khiến ta cười — thật lòng — và nhớ lại cảm giác mình từng là ai trước khi học cách phòng vệ.

Và với An, đó là một điều rất đáng sợ…

nhưng cũng rất đẹp.