MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Những Ngày Ta Lạc Mất NhauChương 2: Một ánh nhìn khiến thời gian chững lại

Sau Những Ngày Ta Lạc Mất Nhau

Chương 2: Một ánh nhìn khiến thời gian chững lại

797 từ · ~4 phút đọc

Sau chiều mưa ấy, Linh đã nghĩ mình sẽ không còn gặp Nam nữa.

Thành phố rộng lớn thế này, con người đông đúc thế kia, một cuộc gặp tình cờ đã là quá đủ cho ký ức. Cô tự nhủ như vậy khi đóng cửa phòng trọ, treo chiếc áo còn phảng phất mùi mưa lên móc, và ngồi thẫn thờ bên cửa sổ nhìn những vệt nước loang trên kính.

Nhưng có những ánh nhìn, chỉ cần một lần chạm vào, là đủ để làm thời gian quay ngược.

Buổi sáng hôm sau, Linh ra khỏi nhà sớm hơn thường lệ. Thành phố sau mưa trong trẻo đến lạ, không khí mang theo mùi đất ẩm và nắng mới. Cô đi bộ qua con đường nhỏ dẫn ra phố lớn, tai đeo tai nghe nhưng không bật nhạc. Linh thích cảm giác được nghe thành phố thức dậy — tiếng xe nổ máy, tiếng rao hàng, tiếng gió lùa qua tán cây.

Cô rẽ vào quán cà phê quen ở đầu phố.

Quán không lớn, bày trí giản dị, có vài chậu cây đặt sát cửa sổ. Linh chọn chiếc bàn gần góc, gọi một ly đen đá, thói quen cũ chưa bao giờ bỏ được. Khi cô vừa kéo ghế ngồi xuống, có ai đó mở cửa bước vào.

Tiếng chuông leng keng vang lên, rất khẽ.

Linh ngẩng đầu theo phản xạ.

Nam.

Anh đứng ở cửa, ánh nắng sớm chiếu lên vai, làm gương mặt trông sáng hơn. Ánh mắt anh tìm quanh quán, rồi dừng lại ở cô. Chỉ một giây thôi, Linh thấy mọi âm thanh xung quanh như bị rút cạn.

Ánh nhìn của họ chạm nhau.

Không phải kiểu nhìn vội vàng, cũng không còn sự ngỡ ngàng của chiều mưa hôm trước. Đó là ánh nhìn chậm, sâu, như thể cả hai đều đang dò tìm điều gì đó quen thuộc mà đã rất lâu rồi không dám gọi tên.

Nam mỉm cười trước.

Không phải nụ cười của người cố gắng làm thân, mà là nụ cười rất nhẹ, như thể anh đang xin phép bước vào thế giới của cô thêm một lần nữa.

Linh cúi xuống trước, tay vô thức xoay chiếc thìa trong ly cà phê. Cô nghe rõ tim mình đập nhanh, nhưng không còn hoảng loạn. Chỉ là một cảm giác lạ lẫm: vừa quen, vừa xa.

Nam tiến lại gần. “Trùng hợp thật,” anh nói. “Hôm qua gặp, hôm nay lại thấy.”

“Ừ,” Linh đáp, giọng đều. “Thành phố này… vẫn nhỏ.”

Anh kéo ghế ngồi đối diện, sau khi đã hỏi bằng ánh mắt. Linh không từ chối. Cô tự nhủ đây chỉ là một cuộc trò chuyện bình thường giữa hai người từng quen biết. Không hơn.

Nhưng ánh nhìn của Nam vẫn ở đó. Không dồn dập, không dò xét, chỉ lặng lẽ. Linh chợt nhận ra ánh mắt ấy đã khác xưa. Ngày trước, trong mắt anh luôn có một sự vội vàng, như thể sợ đánh mất cô bất cứ lúc nào. Bây giờ, ánh nhìn ấy bình thản hơn, có chiều sâu của những người đã đi qua nhiều đổ vỡ.

“Em… có khỏe không?” Nam hỏi.

Linh gật đầu. “Cũng ổn.”

Anh mỉm cười, không hỏi thêm. Sự kiệm lời ấy khiến Linh ngạc nhiên. Nam của ngày xưa luôn muốn biết mọi thứ về cô, từng chi tiết nhỏ. Còn người đàn ông trước mặt cô bây giờ dường như đã học được cách dừng lại đúng lúc.

Cà phê được mang ra. Hơi nóng bốc lên, mùi đắng quen thuộc lan tỏa giữa hai người. Linh nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng chạm đầu lưỡi, kéo cô về thực tại.

“Anh về hẳn rồi à?” cô hỏi.

“Chưa biết,” Nam đáp. “Có thể ở lại. Cũng có thể lại đi.”

Linh gật đầu, không hỏi lý do. Có những câu hỏi, dù rất muốn, nhưng cô biết chưa phải lúc.

Họ nói với nhau những điều an toàn: công việc, thời tiết, những con đường mới mở trong thành phố. Không ai nhắc đến quá khứ, nhưng nó vẫn hiện diện, lơ lửng giữa những câu nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt.

Khi đứng dậy ra về, Nam nhìn Linh thêm một lần nữa. Ánh nhìn ấy không giữ lại, cũng không buông bỏ. Nó chỉ đơn giản là ở đó, như một dấu lặng kéo dài.

“Gặp em thế này… anh thấy vui,” anh nói, thành thật.

Linh hơi khựng lại, rồi mỉm cười. “Em cũng vậy.”

Cô bước ra khỏi quán, nắng sáng phủ lên vai. Thành phố vẫn tiếp tục nhịp sống của nó, còn Linh thì mang theo một cảm giác rất mong manh — như thể thời gian vừa chững lại trong khoảnh khắc ánh nhìn chạm nhau, để rồi khi nó trôi đi, cô biết mình đã không còn đứng yên như trước nữa.