Cuộc gặp buổi sáng kết thúc nhẹ như cách nó bắt đầu.
Linh bước đi giữa dòng người, nhưng tâm trí vẫn còn vương lại trong quán cà phê nhỏ ấy — nơi một ánh nhìn quen thuộc đã làm cô chậm lại. Cô không nghĩ về Nam một cách vội vàng. Chỉ là, hình ảnh anh ngồi đối diện, bình thản và kiệm lời, cứ lặng lẽ ở đó, như một nốt trầm chưa tan.
Chiều xuống, Linh quay lại quán cà phê ấy.
Không phải vì mong chờ điều gì. Cô tự nhủ chỉ là thói quen. Những ngày mới về thành phố, Linh thường tìm đến những nơi có thể ngồi yên một mình, nhìn người khác đi qua mà không cần tham dự. Quán vắng hơn buổi sáng, ánh đèn vàng hắt lên những mảng tường, tạo cảm giác an toàn.
Linh chọn chiếc bàn cũ, gọi một ly cà phê đen, không đường.
Vị đắng lan chậm, quen thuộc đến mức cô không nhăn mặt. Ba năm qua, cô đã học được cách uống cà phê như uống những điều không dễ nuốt trong đời — chậm rãi, không né tránh.
Cửa quán mở ra.
Tiếng chuông khẽ rung. Linh không ngẩng lên ngay, nhưng cô biết. Có những cảm giác không cần nhìn cũng nhận ra được. Khi cô nâng mắt lên, Nam đã đứng đó, tay đút túi áo khoác, ánh mắt lướt qua quán rồi dừng lại ở cô.
Lần này, anh không ngạc nhiên.
Anh bước tới, kéo ghế ngồi xuống đối diện, như thể chỗ ấy vốn dĩ thuộc về anh. Linh không phản đối. Khoảng cách giữa họ ngắn hơn hai lần gặp trước, nhưng sự dè dặt thì vẫn nguyên vẹn.
“Anh hay đến đây,” Nam nói. “Trước kia.”
Linh gật đầu. “Em cũng vậy.”
Hai câu nói đơn giản, nhưng phía sau là cả một quãng thời gian dài. Những buổi chiều mưa, những lần cãi vã rồi im lặng, những ly cà phê nguội dần trên bàn. Tất cả như nằm gọn trong khoảng lặng giữa hai người.
Nam gọi cà phê. Cũng đen, không đường.
Linh nhìn anh, hơi ngạc nhiên. Ngày trước, anh luôn thêm sữa, thêm đường. Anh bắt gặp ánh mắt cô, mỉm cười.
“Giờ thì quen rồi,” anh nói. “Đắng một chút… dễ nhớ hơn.”
Linh không đáp. Cô khuấy nhẹ ly cà phê, thìa chạm thành cốc tạo ra âm thanh khẽ, đều đều. Cô nhận ra mình không còn thấy bối rối. Chỉ là một sự im lặng dài — không nặng nề, cũng không thoải mái. Một khoảng lặng đủ để cả hai nghe rõ những suy nghĩ của mình.
“Em sống thế nào… sau khi rời đi?” Nam hỏi, giọng chậm.
Linh dừng tay. Cô nghĩ đến những năm tháng tự mình đứng dậy sau đổ vỡ, những buổi tối về muộn, những lần học cách ngủ một mình mà không thấy trống trải. Cô không kể chi tiết.
“Em ổn,” cô nói. “Không dễ, nhưng ổn.”
Nam gật đầu. Ánh mắt anh dịu xuống, như thể anh đã chờ câu trả lời ấy từ rất lâu. “Anh cũng vậy.”
Họ ngồi đối diện, uống cà phê, không ai vội. Thỉnh thoảng, ánh mắt chạm nhau rồi lại rời đi. Không có lời trách móc, không có giải thích muộn màng. Chỉ là hai người từng rất gần, giờ ngồi lại với nhau, xa vừa đủ để không đau.
Bên ngoài, trời sẩm tối. Ánh đèn đường bật lên, phản chiếu trên mặt kính quán. Linh nhìn ra ngoài, thấy bóng mình lẫn trong những vệt sáng mờ.
“Có khi nào…” Nam dừng lại, rồi lắc đầu. “Thôi.”
Linh nhìn anh. “Sao?”
Nam mỉm cười, nụ cười có chút bất lực. “Không có gì.”
Cô không hỏi thêm. Cô hiểu cảm giác ấy — có những câu nói nếu cất lên, mọi thứ sẽ đổi khác. Và không phải lúc nào ta cũng sẵn sàng cho sự thay đổi đó.
Khi đứng dậy ra về, ly cà phê trên bàn đã cạn. Vị đắng vẫn còn nơi đầu lưỡi, nhưng không khó chịu. Linh khoác áo, Nam đứng lên cùng lúc.
“Gặp em thế này… cũng tốt,” anh nói.
Linh gật đầu. “Ừ.”
Họ bước ra khỏi quán, mỗi người một hướng. Không ai ngoái lại. Nhưng Linh biết, khoảng lặng dài của buổi chiều hôm ấy sẽ còn theo cô rất lâu — như vị cà phê đắng, không ngọt, nhưng đủ để khiến người ta nhớ mãi.