MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Những Ngày Ta Lạc Mất NhauChương 4: Những điều chưa từng nói ra

Sau Những Ngày Ta Lạc Mất Nhau

Chương 4: Những điều chưa từng nói ra

645 từ · ~4 phút đọc

Sau buổi chiều ở quán cà phê, Linh bắt đầu mơ những giấc mơ cũ.

Không rõ là mơ hay chỉ là ký ức bị đánh thức. Trong giấc ngủ chập chờn, cô thấy mình và Nam ngồi bên nhau ở ban công căn phòng trọ năm ấy, mưa rơi lách tách trên mái tôn, còn họ thì im lặng. Khi đó, Linh đã nghĩ im lặng là bình yên. Bây giờ cô mới hiểu, im lặng đôi khi chỉ là cách người ta tránh đối diện với điều cần nói.

Sáng hôm sau, Linh thức dậy sớm.

Cô pha cà phê ở nhà, vị nhạt hơn ở quán, nhưng đủ để giữ tỉnh táo. Ngoài cửa sổ, bầu trời xám nhẹ, như thể thành phố vẫn chưa quyết định sẽ nắng hay mưa. Linh nhìn chiếc điện thoại đặt trên bàn, màn hình tối. Cô không chờ đợi tin nhắn nào, nhưng vẫn hay liếc nhìn — một thói quen cũ khó bỏ.

Đến trưa, khi Linh đang sắp xếp lại sách ở tiệm, điện thoại rung lên.

Nam: Em có rảnh không?

Chỉ một câu hỏi ngắn, không kèm lý do. Linh nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Cô tự hỏi mình đang do dự điều gì — sợ đối diện, hay sợ rằng cuộc gặp này sẽ kéo theo những điều chưa từng nói ra suốt ba năm qua.

Cuối cùng, cô trả lời:

Chiều nay được.

Họ hẹn nhau ở công viên nhỏ gần sông, nơi ít người qua lại. Trời không mưa, nhưng mây dày, gió thổi mang theo hơi nước lành lạnh. Linh đến sớm, ngồi trên băng ghế gỗ cũ, nhìn dòng nước trôi chậm. Cô từng rất thích ngồi đây với Nam, những ngày chưa có quá nhiều lo toan.

Nam đến sau. Anh đứng cách cô một khoảng, rồi mới ngồi xuống.

“Cảm ơn em đã đến,” anh nói.

Linh gật đầu. “Anh muốn nói gì?”

Câu hỏi thẳng thắn khiến Nam hơi sững lại. Anh nhìn về phía dòng sông, một lúc lâu mới lên tiếng.

“Ngày trước… anh đã nghĩ nếu im lặng thì mọi thứ sẽ tự ổn.”

Anh cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy không chạm tới mắt. “Hóa ra không phải.”

Linh lắng nghe. Cô không cắt ngang, cũng không phản ứng vội. Ba năm đủ để cô học được cách nghe mà không phòng vệ.

“Anh đã quá bận với những thứ mình cho là quan trọng,” Nam tiếp tục. “Anh không nhận ra em đang dần xa anh đến thế nào.”

Linh siết nhẹ tay. Những lời ấy, cô đã từng mong nghe trong quá khứ. Nhưng lúc này, chúng không còn làm tim cô đau nữa. Chỉ là một sự xác nhận muộn màng.

“Em cũng vậy,” Linh nói khẽ. “Em đã không nói khi mình mệt. Em chọn im lặng rồi rời đi.”

Nam quay sang nhìn cô. “Em có trách anh không?”

Linh suy nghĩ. Cô nhìn dòng sông, nhìn những gợn sóng nhỏ tan ra rồi biến mất. “Em đã từng. Nhưng giờ thì không.”

Sự thật ấy làm cả hai im lặng. Không phải sự im lặng né tránh, mà là khoảng trống cần thiết để những lời chưa từng nói ra được đặt đúng chỗ.

“Anh không mong em quay lại,” Nam nói. “Anh chỉ… muốn em biết rằng anh đã hiểu.”

Linh hít một hơi sâu. Gió lùa qua hàng cây, mang theo mùi cỏ ẩm. “Em biết rồi.”

Cô đứng dậy trước. Nam cũng đứng lên. Không ai cố kéo dài cuộc gặp. Trước khi rời đi, Nam nói:

“Cảm ơn em vì đã lắng nghe.”

Linh mỉm cười. “Cảm ơn anh vì đã nói.”

Chiều hôm ấy, Linh đi bộ rất lâu. Cô thấy lòng mình nhẹ hơn. Có những điều chưa từng nói ra không phải để níu giữ, mà để khép lại. Và trong khoảnh khắc ấy, Linh biết mình đã sẵn sàng bước tiếp — dù con đường phía trước có còn Nam hay không.