Linh bắt đầu những ngày mới bằng một thói quen rất đơn giản: dậy sớm.
Không phải vì công việc bắt buộc, mà vì cô nhận ra buổi sáng là khoảng thời gian hiếm hoi mà thành phố chưa kịp ồn ào, còn lòng người thì chưa bị kéo đi bởi quá nhiều vai diễn. Linh chạy bộ quanh công viên nhỏ gần nhà, nghe tiếng giày chạm mặt đất đều đều, như một cách nhắc bản thân rằng cô đang sống rất thật.
Cô mạnh mẽ hơn trước. Ít nhất là trên bề mặt.
Linh có công việc ổn định ở tiệm sách, đủ để tự nuôi sống mình. Cô biết cách từ chối những điều không phù hợp, không còn dễ dàng đánh đổi sự bình yên lấy cảm giác được yêu. Bạn bè nhìn vào, thường nói Linh đã “ổn”, đã “qua rồi”.
Chỉ có Linh mới biết, mạnh mẽ không đồng nghĩa với không cô đơn.
Có những buổi trưa vắng khách, Linh ngồi một mình sau quầy, lật từng trang sách mà không đọc chữ nào. Cô nhìn ánh nắng xiên qua kệ gỗ, nghĩ đến những bữa cơm tối chỉ có một chiếc ghế. Không buồn đến mức đau, nhưng đủ trống trải để nhận ra: cô đã quen với việc tự mình gánh vác mọi thứ.
Chiều hôm đó, Linh nhận được tin nhắn từ mẹ.
Về rồi à con?
Có gặp ai không?
Linh mỉm cười, trả lời ngắn gọn:
Con ổn. Mọi thứ đều tốt.
Cô không nói về Nam. Không phải vì giấu, mà vì chưa biết nên đặt anh ở đâu trong cuộc sống hiện tại của mình.
Tan làm, Linh ghé siêu thị, mua vài món đơn giản. Cô đứng giữa lối đi, nhìn những cặp đôi đẩy xe bên nhau, nói cười rất nhỏ. Cô không ghen tị. Chỉ là, trong khoảnh khắc ấy, cô thấy mình như đứng ngoài một khung hình từng rất quen.
Tối, Linh ngồi bên cửa sổ, đọc sách. Điện thoại đặt úp trên bàn, không rung. Cô không mong chờ. Nhưng khi màn hình sáng lên vì một thông báo mới, tim cô vẫn khẽ khựng lại.
Là Nam.
Em có hay chạy bộ buổi sáng không?
Anh thấy giống em ở công viên, nhưng không chắc.
Linh nhìn dòng tin, suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
Ừ. Thường 6 giờ.
Mai anh cũng ra đó. Nếu gặp thì chào nhé.
Không có lời mời, không có hẹn hò. Chỉ là một khả năng rất nhỏ. Linh đặt điện thoại xuống, cảm giác trong lòng lẫn lộn. Cô không sợ gặp Nam. Cô chỉ sợ mình sẽ lại quen với sự có mặt của anh — điều mà cô đã rất vất vả để không cần đến.
Đêm xuống, thành phố dịu lại. Linh nằm trên giường, nhìn trần nhà. Cô nghĩ về phiên bản của mình bây giờ: độc lập, vững vàng, không dễ gục ngã. Nhưng cũng là một người phụ nữ vẫn biết rung động, vẫn có những khoảng trống không ai chạm tới.
Linh không biết tương lai sẽ đưa cô và Nam đến đâu. Cô chỉ biết, Linh của hiện tại đủ mạnh mẽ để đứng một mình — nhưng cũng đủ thành thật để thừa nhận: có những đêm, sự cô đơn vẫn ghé qua rất khẽ, như một người bạn cũ không gõ cửa, chỉ ngồi lại trong im lặng.