MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Những Ngày Ta Lạc Mất NhauChương 7: Nam trở về với những vết nứt trong lòng

Sau Những Ngày Ta Lạc Mất Nhau

Chương 7: Nam trở về với những vết nứt trong lòng

681 từ · ~4 phút đọc

Nam trở về thành phố vào một buổi tối không mưa.

Không có ai ra đón, cũng không mang theo cảm giác háo hức. Chiếc vali nhỏ đặt cạnh cửa, căn hộ thuê trống trải và yên tĩnh. Nam bật đèn, ánh sáng trắng làm lộ ra những bức tường chưa kịp treo gì lên. Anh đứng một lúc lâu giữa phòng, cảm giác như đang bước vào một đời sống mới mà mình chưa học cách gọi tên.

Ba năm xa thành phố này, Nam đã nghĩ mình sẽ không quay lại. Anh đi qua nhiều nơi, làm nhiều việc, gặp nhiều người. Mỗi lần rời đi, anh tin rằng mình đang tiến về phía trước. Nhưng chỉ khi đứng ở đây, trong căn phòng yên ắng này, Nam mới hiểu: có những điều ta mang theo, dù đi xa đến đâu cũng không bỏ lại được.

Nam mở cửa sổ. Gió đêm thổi vào, mang theo mùi thành phố quen thuộc. Tiếng xe xa dần, hòa vào nhịp thở đều đều. Anh tựa lưng vào tường, nhắm mắt. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Linh hiện lên rất rõ — không phải cô gái của quá khứ, mà là Linh của bây giờ, trầm tĩnh, xa xôi.

Sáng hôm sau, Nam dậy sớm.

Anh ra công viên đúng sáu giờ, như đã nhắn. Không vì mong gặp Linh, anh tự nhủ, chỉ vì muốn thử một thói quen mới. Công viên buổi sáng mát và yên. Những người chạy bộ lướt qua nhau trong im lặng. Nam đi chậm, mắt nhìn quanh, lòng vừa chờ đợi vừa dè chừng.

Rồi anh thấy cô.

Linh chạy ngang qua, tóc buộc gọn, tai đeo tai nghe, ánh mắt tập trung phía trước. Cô không nhìn anh. Hoặc có nhìn, nhưng không dừng lại. Nam đứng yên, trong giây lát cảm giác như có một vết nứt nhỏ khẽ mở ra trong lòng.

Anh nhớ ngày xưa, Linh luôn quay lại khi anh gọi. Bây giờ thì không.

Nam không trách. Anh hiểu sự thay đổi ấy là cái giá của những lần anh đã bỏ lỡ.

Sau buổi chạy, Nam ghé quán cà phê gần công viên. Anh ngồi một mình, nhìn dòng người qua lại. Trên bàn là ly cà phê đen nguội dần. Anh nhớ những buổi sáng từng có Linh ngồi đối diện, trách anh uống cà phê quá đắng.

Anh đã quen với vị đắng này rồi.

Nam nhớ lại những năm tháng xa thành phố. Những lần anh thất bại trong công việc, những mối quan hệ chóng vánh không kịp sâu. Anh từng nghĩ mình không cần quá nhiều thứ, chỉ cần tự do. Nhưng tự do ấy có lúc trở nên trống rỗng đến khó chịu.

Buổi trưa, Nam nhận được cuộc gọi từ một người bạn cũ. Họ nói chuyện công việc, nói về thành phố, về những thay đổi. Nam lắng nghe nhiều hơn là nói. Anh nhận ra mình đã học được cách im lặng — không phải để trốn tránh, mà để suy nghĩ.

Chiều, Nam đi bộ qua những con đường cũ. Mỗi góc phố đều có một kỷ niệm nào đó với Linh. Có nơi từng cãi nhau, có nơi từng làm hòa. Nam không tránh né. Anh để ký ức đi cùng mình, không níu kéo, không xua đuổi.

Tối, Nam ngồi trong căn phòng trống, mở laptop, viết những dòng chưa bao giờ gửi đi. Không phải email, không phải tin nhắn. Chỉ là những suy nghĩ rời rạc về việc đã từng yêu, đã từng làm tổn thương, và đã từng bỏ lỡ.

Anh gấp máy lại, thở ra thật chậm.

Nam biết mình đã khác trước. Nhưng những vết nứt trong lòng vẫn còn đó — không còn đau nhói, chỉ âm ỉ. Anh không mong Linh vá lại những vết nứt ấy. Anh chỉ mong, nếu có một ngày đứng cạnh cô lần nữa, anh sẽ là người đủ vững để không làm chúng sâu thêm.

Ngoài kia, thành phố lên đèn. Nam ngồi yên trong ánh sáng nhạt, lần đầu tiên không chạy trốn sự cô đơn của chính mình.