MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Những Ngày Ta Lạc Mất NhauChương 9: Ký ức ùa về trong đêm mưa

Sau Những Ngày Ta Lạc Mất Nhau

Chương 9: Ký ức ùa về trong đêm mưa

606 từ · ~4 phút đọc

Đêm xuống rất chậm, như thể thành phố cũng đang do dự không muốn ngủ.

Mưa lại rơi. Không lớn, nhưng đủ dai dẳng để kéo dài cảm giác ẩm ướt trong không khí. Linh tắt đèn phòng, chỉ để lại ánh sáng mờ từ chiếc đèn bàn. Cô ngồi trên giường, ôm gối, lắng nghe tiếng mưa gõ nhịp lên mái hiên bên ngoài. Những đêm như thế này, ký ức thường tìm về mà không cần được mời.

Điện thoại đặt bên cạnh, im lặng.

Linh không chờ tin nhắn. Nhưng cô vẫn nhớ ánh mắt Nam dưới mái hiên chiều nay — cẩn trọng, dè dặt, không còn là ánh nhìn của người muốn nắm giữ. Chính sự kiềm chế ấy khiến lòng cô chùng xuống.

Cô mở ngăn kéo, lấy ra chiếc hộp giấy nhỏ. Bên trong là vài thứ cô đã nghĩ mình không cần nữa: một tấm vé xem phim cũ, một chiếc móc khóa sờn màu, và tờ giấy gấp làm bốn, mép đã mềm đi vì thời gian.

Linh không mở ra ngay.

Ngoài kia, mưa rơi nặng hơn. Cô hít một hơi thật sâu, rồi mở tờ giấy. Chữ viết của Nam hiện ra, quen đến mức làm tim cô nhói lên rất nhẹ.

“Nếu một ngày em đọc được lá thư này, có lẽ anh đã không còn đủ dũng cảm để nói trực tiếp…”

Đó là bức thư Nam viết cho cô vào năm cuối họ ở bên nhau, nhưng chưa bao giờ gửi. Linh đã tình cờ tìm thấy nó trong balo của anh, vào một buổi tối họ cãi nhau rất to. Khi ấy, cô đã không đọc. Cô trả lại bức thư, nghĩ rằng nếu anh không đưa, nghĩa là anh chưa sẵn sàng.

Ba năm sau, Linh đọc trong mưa.

Từng dòng chữ kéo cô trở lại những ngày cũ: những lời xin lỗi vụng về, những lo lắng anh không biết diễn đạt, và cả nỗi sợ mất cô mà anh chưa từng nói ra. Linh nhận ra, không phải Nam không yêu. Chỉ là anh đã không biết cách yêu khi đó.

Mưa gõ mạnh hơn lên cửa sổ.

Linh gấp bức thư lại, đặt xuống. Cô không khóc. Chỉ thấy ngực mình nặng, như thể có một cánh cửa ký ức vừa mở ra, để mọi thứ ùa về cùng lúc.

Cô nhớ những đêm mưa năm xưa, Nam đội mưa đến đón cô. Nhớ những lần cả hai ngồi im lặng, nghĩ rằng chỉ cần ở cạnh nhau là đủ. Nhớ cả những lần cô muốn nói ra nỗi mệt mỏi của mình, nhưng lại chọn im lặng vì sợ làm anh tổn thương.

Điện thoại rung.

Nam: Mưa lớn quá. Em nhớ đóng cửa sổ.

Linh nhìn tin nhắn rất lâu. Cô không trả lời ngay. Cô đặt điện thoại xuống, bước đến cửa sổ, kéo khung kính lại. Mưa vẫn rơi, nhưng tiếng đã dịu hơn.

Cô quay lại, cầm điện thoại lên.

Em đóng rồi, cô nhắn.

Chỉ vậy thôi.

Nam không trả lời thêm. Nhưng Linh biết, ở đâu đó trong thành phố, cũng có một người đang lắng nghe tiếng mưa như cô, đang để ký ức đi qua mà không né tránh.

Linh đặt chiếc hộp trở lại ngăn kéo, khép lại rất nhẹ. Ký ức có thể ùa về trong đêm mưa, nhưng cô không còn để chúng nhấn chìm mình nữa. Cô nằm xuống, kéo chăn lên, nhắm mắt.

Trong tiếng mưa thưa dần, Linh hiểu: quá khứ không quay lại để níu giữ, mà để nhắc ta rằng — đã có một thời, ta yêu rất thật. Và bây giờ, nếu còn yêu, thì phải học cách yêu khác đi.