MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSAY MỘT ĐỜI VÌ ANHChương 1: CÔ ĐƠN GIỮA ĐÊM MƯA

SAY MỘT ĐỜI VÌ ANH

Chương 1: CÔ ĐƠN GIỮA ĐÊM MƯA

731 từ · ~4 phút đọc

Mưa Sài Gòn đêm nay đổ xuống xối xả, gõ rầm rập trên mái tôn của dãy nhà trong con hẻm sâu hút ở Quận Tư. Tiếng tôn kêu như ai đó đang cầm búa nện thẳng vào tim, thứ âm thanh vừa chát chúa, vừa làm người ta muốn phát điên trong cái không gian chật hẹp. Dưới gầm bàn, mấy chai rượu đế nằm chỏng chơ, nước mưa từ kẽ mái dột xuống nhỏ từng giọt tỏng... tỏng... vô cái xô mủ đặt ngay góc giường, nghe như tiếng đồng hồ đếm ngược của một kẻ chẳng còn gì để đợi.

Nam ngồi bệt dưới sàn, lưng tựa vô cạnh giường. Gã rít một hơi thuốc lá sâu đến mức hai lá phổi đau rát, rồi phà khói ra, để mặc nó lơ lửng quyện với cái mùi ẩm mốc của tường vôi bong tróc. Bên nhà hàng xóm, cái loa phường hay loa kẹo kéo của ai đó đang phát rè rè bản nhạc cũ.

“Ta say không phải vì men... mà vì em yêu quá nên quên...”

Nam cười khẩy, nụ cười méo mó trên gương mặt hốc hác đầy râu ria. Gã lẩm bẩm theo lời bài hát: "Ừ, quên lối về, quên cả mình... mà sao cái mặt anh tui lại nhớ rõ mồn một vậy nè Thành?"

Linh hồn Thành đứng ngay đó, ngay cạnh cái cột nhà rỉ sét. Anh đứng lặng lẽ, đôi vai rộng bao năm qua vẫn là chỗ dựa cho Nam, nhưng giờ chỉ còn là một cái bóng không hình hài. Thành nhìn Nam, cặp mắt anh trùng xuống đầy bất lực. Anh thấy rõ mồn một vết sẹo trên tay gã, thấy cả cái cách gã run rẩy khi đưa ly rượu lên môi. Anh muốn bước tới, đá phăng cái chai rượu đó đi, muốn mắng gã một trận như cái hồi anh còn sống. Nhưng mỗi lần anh đưa tay ra, ngón tay anh lại đi xuyên qua người Nam như một làn hơi lạnh lẽo.

Tiếng nhạc lại chuyển sang một tông trầm buồn hơn, da diết hơn. Là bài "Tình đầu tình cuối". Tiếng đàn guitar thùng bập bùng hòa cùng tiếng mưa rơi trên mái tôn nghe sao mà não nề đến lạ.

“Em ơi, em ơi, em đâu rồi... mộ bia để tên em đó sao...”

Nam bỗng khựng lại. Ly rượu trên tay gã run bần bật rồi đổ tràn ra sàn nhà. Câu hát như nhát dao đâm trúng vô vết thương chưa bao giờ khép miệng. Gã ngẩng đầu nhìn lên khoảng không trước mặt, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và vì rượu, gào lên trong nghẹn ngào:

— Anh ơi... Anh đâu rồi? Sao để mình tui ở cái hẻm này? Đêm nào cũng mưa, đêm nào cũng lạnh... Anh đi ác quá Thành ơi!

Thành quỳ sụp xuống trước mặt Nam. Anh áp sát gương mặt mình vô gương mặt gã, chỉ cách một hơi thở. Anh gào lên, linh hồn anh rung động mãnh liệt: "Anh ở đây! Nam ơi, anh ngay đây nè! Em nhìn anh đi!". Nhưng tất cả những gì Nam cảm nhận được chỉ là một cơn gió lạnh ngắt thổi thốc qua, làm gã rùng mình, vội vàng quơ cái áo khoác cũ của Thành đắp lên vai.

Nam lại châm thêm một điếu thuốc. Khói thuốc trắng xóa bao trùm lấy cả hai. Trong cái màn sương mờ ảo đó, Nam thấy Thành mỉm cười với mình, một nụ cười hiền lành y hệt cái ngày anh dắt gã đi ăn phở đầu ngõ. Gã đưa tay ra định nắm lấy vạt áo anh, nhưng cái gã chạm vào chỉ là không khí lạnh lẽo và tiếng mưa rơi rỉ rả không dứt.

— Ta say không phải vì rượu... ta say vì em...

Lời bài hát cứ thế lặp đi lặp lại, như một lời nguyền giam cầm cả người sống lẫn người chết trong cái vòng xoáy của hoài niệm. Ở cái hẻm Quận Tư này, người ta sống vì nghĩa, chết vì tình. Nam đang chết dần chết mòn trong kỷ niệm, còn Thành thì chết rồi vẫn không nỡ đi đầu thai vì thương cái người ở lại quá sâu nặng.

Tiếng tôn vẫn kêu rầm rập. Đêm Quận Tư dài dằng dặc, chỉ có khói thuốc và những linh hồn chưa tìm được lối thoát.