MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSAY MỘT ĐỜI VÌ ANHChương 2: ĐỪNG NGỒI IM TRONG BÓNG TỐI

SAY MỘT ĐỜI VÌ ANH

Chương 2: ĐỪNG NGỒI IM TRONG BÓNG TỐI

1,174 từ · ~6 phút đọc

Sài Gòn sau cơn mưa đêm qua như được gột rửa, nhưng cái không khí trong căn phòng của Nam thì vẫn cứ đặc quánh như thể thời gian bị đông cứng lại. Nam thức dậy khi cái nắng gắt của miền Nam bắt đầu đâm xuyên qua mấy kẽ hở của tấm vải xô che cửa sổ, rọi một đường thẳng băng, đầy bụi bặm lên gương mặt gầy rộc của gã.

Gã đưa tay quờ quạng trên sàn nhà, tìm cái quẹt lửa. Cạch... cạch... cạch... Hết gas.

Cái quẹt lửa Zippo màu bạc – món quà Thành tặng hồi kỷ niệm hai năm yêu nhau – giờ chỉ còn phát ra những tia lửa điện nhỏ nhoi, vô dụng. Nam nhìn cái quẹt trong tay, bỗng nhiên gã thấy mình y hệt như nó: trống rỗng, hết sạch năng lượng, chỉ còn lại cái vỏ ngoài bóng bẩy của một thời đã xa.

Thành đứng ngay đầu giường, chiếc áo sơ mi xanh nhạt vẫn phẳng phiu như ngày nào. Anh nhìn cái cách Nam vật lộn với cái quẹt lửa, đôi mắt anh nheo lại vì xót. Thành muốn đưa tay ra, muốn nói với Nam rằng "Bỏ đi em, đừng hút nữa", nhưng anh chỉ có thể đứng đó như một bức tượng tạc bằng ánh sáng nhạt nhòa. Anh bất lực nhìn Nam ném cái Zippo cái bộp vô góc tường, rồi gục đầu vô hai bàn tay, bả vai run lên bần bật.

Nam không khóc ra tiếng. Đàn ông ở cái hẻm này, khóc là một thứ xa xỉ. Gã chỉ thấy lồng ngực mình nó nghẹn lại, đau như ai cầm kềm mà bóp.

— Đồ chết tiệt... — Gã lầm bầm, giọng khàn đặc như tiếng gạch vỡ chà lên nhau.

Gã nhìn lên tấm hình Thành đặt trên bàn thờ tạm. Trong hình, Thành cười tươi rói, cái nụ cười của một gã "top" luôn tự tin rằng mình có thể bảo bọc cho người yêu cả đời. Nam nhìn nụ cười đó mà thấy giận. Giận Thành sao đi sớm quá, giận Thành sao hứa cho cố rồi bỏ gã lại với cái đống đổ nát này.

Bỗng nhiên, một cơn gió lạ từ đâu thổi mạnh vô, làm tấm vải che cửa sổ tuột xuống một góc. Nắng tràn vô nhà. Ánh nắng rực rỡ đến mức làm Nam nheo mắt, đau nhức. Gã định đứng dậy che lại, nhưng bước chân lảo đảo làm gã ngã khụy xuống ngay giữa vệt nắng đó.

Cái nóng của nắng Sài Gòn chạm vô da thịt lạnh ngắt của Nam. Nó không làm gã dễ chịu, nó làm gã tỉnh. Gã nhìn thấy rõ mồn một đống vỏ chai rượu, thấy những mẩu thuốc lá nằm vương vãi như những xác chết tí hon trên sàn nhà. Gã nhìn thấy bộ dạng mình trong cái gương lớn mà Thành đã từng khen "Em mặc sơ mi trắng là đẹp nhất".

Trong gương, là một thằng đàn ông tàn tạ, dơ dáng dầy hình.

Nam bỗng thấy nhục. Cái nhục của một thằng đàn ông được người mình yêu cưng như trứng mỏng, bảo bọc như báu vật, mà giờ đây lại tự dẫm đạp lên bản thân mình. Thành chết để cứu gã (hoặc vì lý do gì đó anh đã hi sinh), không phải để gã biến thành một đống rác rưởi như thế này.

— Anh coi em nè Thành... — Nam nói, mắt gã nhìn thẳng vô cái gương, nơi bóng của Thành đang đứng im lìm phía sau. — Anh coi em ra cái giống gì không? Anh thương em kiểu này, chắc anh hối hận dữ lắm đúng không?

Thành run rẩy. Anh muốn hét lên: "Không! Chưa bao giờ anh hối hận!". Anh vươn tay ra, muốn ôm lấy tấm lưng gầy của Nam, muốn truyền cho gã chút hơi ấm từ cõi âm. Nhưng cái lạnh từ tay Thành chỉ làm Nam thêm tỉnh táo.

Nam hít một hơi thật sâu, cái mùi ẩm mốc quyện với mùi nắng gắt làm gã tỉnh hẳn. Gã đứng dậy, chậm rãi nhưng kiên định. Gã đi tới bên cửa sổ, dứt khoát giựt phăng tấm vải xô xuống. Nắng tràn vô, nhuộm vàng cả căn phòng, soi rõ từng hạt bụi li ti đang nhảy múa.

Nam bắt đầu dọn dẹp. Gã gom hết đống vỏ chai vô một cái túi nilon đen. Gã quét sạch đống tàn thuốc. Gã thay bộ ga trải giường màu xám u ám bằng một bộ khác, dù cũ nhưng sạch sẽ hơn. Mỗi động tác của gã đều nặng nề, đau đớn như thể gã đang bóc đi từng lớp da thịt của mình, nhưng Nam không dừng lại.

Gã vào toilet, vặn vòi nước lạnh hết cỡ. Nước dội xuống đầu gã, làm gã tỉnh người. Gã cạo đi cái đám râu ria lởm chởm, nhìn lại gương mặt thư sinh của mình hiện ra dần dần. Dù gầy, dù xanh xao, nhưng cái nét thanh tú ngày nào của "em" mà Thành yêu đã trở lại.

Thành đứng trong góc phòng tắm, nhìn Nam mà hai mắt anh rưng rưng (nếu hồn ma có nước mắt). Anh thấy Nam đang tự chữa lành, đang tự bước ra khỏi cái kén u tối mà chính gã đã dệt nên. Anh thấy tự hào vô cùng. Nam của anh không yếu đuối, Nam của anh chỉ là cần thời gian để đau cho hết cơn đau thôi.

Sau khi tắm rửa, Nam thay một chiếc sơ mi trắng – cái chiếc mà Thành thích nhất. Gã mở tủ, lấy ra một số tiền lẻ còn sót lại, bỏ vô túi. Gã nhìn lên di ảnh Thành, nhẹ nhàng nói:

— Anh ở nhà nha. Em đi mua ít đồ... với lại, em đi kiếm việc làm. Em không để anh phải xấu hổ vì em nữa đâu.

Nam bước ra khỏi cửa. Cái nắng Quận 4 dội xuống đầu gã, nóng rát nhưng thực tế. Gã đi dọc con hẻm, tiếng nhạc từ nhà ai đó vẫn văng vẳng bài "Ta say không phải vì men...". Nam mỉm cười nhạt, gã bước đi vững vàng hơn.

Thành đi theo sau, cái quầng sáng quanh anh lấp lánh dưới nắng trưa. Anh không còn phải lo lắng nhìn Nam chìm trong bóng tối nữa. Dù họ vẫn cách biệt âm dương, dù nỗi đau vẫn còn đó, nhưng hôm nay, Nam đã chọn sống.

Gã bước ra đầu hẻm, gọi một tô hủ tiếu gõ. Cái mùi nước lèo thơm phức, mùi hành phi thơm lừng làm gã thấy mình thực sự đang sống. Gã ăn từng miếng một, chậm rãi, như thể đang thưởng thức lại cái vị của cuộc đời mà gã đã bỏ quên suốt mấy tháng qua.

Thành ngồi đối diện gã bên bàn gỗ thấp, mỉm cười nhìn "em" ăn ngon lành. Sài Gòn vẫn ồn ào, vẫn náo nhiệt, nhưng trong cái góc nhỏ của Quận 4, có một tình yêu đang hồi sinh từ đống tro tàn.