MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSếp Tôi "Ổn" Mà!Chương 1: LÍNH MỚI VÀ MÁY IN "CỤ"

Sếp Tôi "Ổn" Mà!

Chương 1: LÍNH MỚI VÀ MÁY IN "CỤ"

824 từ · ~5 phút đọc

Tôi đứng trước cánh cửa gỗ bạc màu có dán tấm biển mica nứt một góc: "Công ty TNHH Nhất Tâm - Tâm là Nhất, Nhất là Tâm". Nghe cái tên thì có vẻ đạo mạo, nhưng nhìn vào cái máy in đời "ông tống" đang nằm thở hổn hển ngoài hành lang, tôi bắt đầu thấy tiền đồ của mình cũng mờ mịt y như cái lớp bụi bám trên nó vậy.

Tôi là Hoàng, một gã cử nhân kinh tế vừa thất nghiệp được ba tháng. Sau khi gửi đi năm mươi cái CV và chỉ nhận lại sự im lặng từ các tập đoàn lớn, tôi quyết định hạ mình xuống một nấc thang "khiêm tốn" hơn. Và đây, Nhất Tâm – nơi đang tuyển nhân viên kinh doanh với yêu cầu duy nhất: "Biết đọc, biết viết và không ngại thử thách".

Vừa bước vào phòng, một mùi tinh dầu sả chanh nồng nặc sộc thẳng vào mũi khiến tôi hắt xì liên tục ba cái.

"A! Nhân tài đây rồi! Đừng cử động!"

Một người đàn ông tầm ngoài bốn mươi, mặc chiếc áo sơ mi hoa hòe hoa sói phối với quần tây đen kéo cao quá rốn, lao ra từ góc phòng. Ông ta cầm một cái khung tranh rỗng giơ lên trước mặt tôi như đang đóng khung một tác phẩm nghệ thuật.

"Gương mặt này... cái thần thái hắt xì này... Em chính là người anh tìm!"

Tôi ngơ ngác: "Dạ, em đến phỏng vấn vị trí Sale..."

"Anh biết! Anh là Tiến, Giám đốc, kiêm Trưởng phòng Kinh doanh, kiêm luôn bảo vệ nếu chú bảo vệ tòa nhà đi vắng," ông Tiến hồ hởi bắt tay tôi, bàn tay ông còn dính chút mực bút bi. "Bỏ qua mấy cái hồ sơ giấy tờ đi. Ở Nhất Tâm, chúng ta trọng thực chiến. Bây giờ, chú đóng vai một khách hàng khó tính vừa bị vợ đuổi ra khỏi nhà, còn anh là người bán... cái máy dập ghim này. Diễn!"

Tôi đứng hình mất năm giây. Phỏng vấn Sale hay tuyển diễn viên hài kịch? Nhìn gương mặt đầy kỳ vọng và có phần hơi... nhiệt tình quá mức của ông Tiến, tôi đành tặc lưỡi. Thôi thì đằng nào cũng đang thất nghiệp, diễn thì diễn.

Tôi quăng chiếc cặp da xuống ghế, mặt mày sưng sỉa, giọng hằn học: "Này ông chủ! Vợ tôi vừa quăng hết quần áo tôi ra đường, giờ tôi cần cái ghim này để làm gì? Ghim mồm cô ta lại chắc?"

Mắt ông Tiến sáng rực như bắt được vàng. Ông lập tức quỳ một chân xuống sàn, đưa cái dập ghim lên như đang cầu hôn: "Ối anh ơi! Anh sai rồi! Anh phải dùng nó để ghim lại những mảnh vỡ của cuộc đời anh! Anh ghim tờ đơn ly hôn vào tờ sổ đỏ, để vợ anh thấy anh vẫn còn giá trị! Anh ghim tờ năm trăm nghìn vào ngực áo làm bằng chứng của sự tự lập! Chỉ hai mươi ngàn đồng, anh mua lại được tôn nghiêm của đàn ông!"

Cả văn phòng bỗng vang lên tiếng vỗ tay lẹt bẹt. Tôi quay lại, thấy một chị gái đeo kính dày cộp, gương mặt sắt đá đang gõ máy tính (chắc là chị Hoa kế toán) và một cậu thanh niên đang nhai kẹo cao su nhìn chúng tôi như nhìn hai gã bệnh tâm thần vừa trốn viện.

Buổi phỏng vấn kết thúc sau khi ông Tiến diễn thêm ba phân cảnh: bán bút bi cho người mù, bán giấy in cho người mù chữ và bán niềm tin cho chính tôi.

"Thế nào? Chú thấy môi trường ở đây năng động không?" Ông Tiến quẹt mồ hôi trán, nụ cười hở lợi trông hiền lành đến mức... tội nghiệp.

Tôi nhìn quanh. Văn phòng rộng chưa đầy ba mươi mét vuông, chiếc máy in "cụ" thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu kèn kẹt như sắp lìa đời, chị Hoa đang lườm ông Tiến vì tội "làm ồn lúc chị đang cân đối sổ sách". Bỗng dưng, tôi thấy ông sếp này có cái gì đó thật... mong manh. Giống như một đứa trẻ cố gắng gồng gánh một tòa lâu đài bằng cát trước cơn sóng dữ mang tên "chi phí mặt bằng". Nếu tôi không nhận việc, có lẽ ngày mai ông ấy sẽ phải tự đóng vai khách hàng để tự bán máy dập ghim cho chính mình mất.

"Dạ... mai em đi làm luôn được không sếp?"

Ông Tiến nhảy cẫng lên, đập tay xuống bàn làm rơi luôn cái lọ bút: "Tốt! Nhất Tâm sẽ không bỏ rơi em! Thành ơi, dọn cái đống vỏ hạt hướng dương trên bàn bên cạnh cho bạn đi em!"

Tôi thở dài, nhìn cái máy in đang phả ra một làn khói mỏng. Nhập gia thì tùy tục, hy vọng cái "tục" ở đây không khiến tôi phát điên quá sớm.