Ngày thứ hai đi làm tại Nhất Tâm, tôi mang theo một tâm thế rạng rỡ của một thanh niên vừa thoát cảnh thất nghiệp. Nhưng khi đồng hồ điểm 11 giờ 45 phút sáng, tôi nhận ra mình không phải đang đi làm ở một công ty văn phòng phẩm, mà dường như đang tham gia vào một đợt diễn tập cứu hộ thiên tai quy mô nhỏ.
Đúng 11 giờ 46 phút, sếp Tiến lù lù bước ra từ phòng làm việc với một cái máy nhựa hình nấm trên tay. Ông nhìn tôi, cười một cách bí hiểm rồi trịnh trọng tuyên bố: “Hoàng ơi, chú là lính mới nên chưa biết. Nhất Tâm chúng ta làm việc bằng cái tâm, nhưng nghỉ ngơi phải bằng cái… mũi. Anh mới tậu máy xông tinh dầu công nghệ nano, đảm bảo ngủ một giấc là tỉnh như sáo, doanh số tháng này không bay hơi mới lạ!”
Vừa dứt lời, sếp bấm nút cái “tạch”. Một làn khói trắng đục, đặc quánh phun ra như thể văn phòng vừa bị trúng lựu đạn khói. Chỉ trong vòng mười giây, mùi sả nồng nặc hòa quyện với mùi quế và một thứ hương liệu gì đó hắc hắc như mùi dầu gió đại hạ giá tấn công trực diện vào khứu giác của tôi. Đầu tôi bắt đầu quay cuồng, còn chị Hoa kế toán thì hắt xì liên thanh như tiếng súng máy cực nhanh.
“Sếp ơi! Sếp cho sả nhiều quá, em tưởng mình đang nằm trong nồi lẩu gà chứ không phải văn phòng!” – Thành vừa nói vừa lôi từ dưới gầm bàn ra một chiếc chiếu cói đã sờn mép.
Và rồi, một khung cảnh “sốc văn hóa” diễn ra trước mắt tôi.
Chị Hoa, người đàn bà thép với gương mặt luôn căng như dây đàn, thoăn thoắt đẩy ghế xoay vào góc, trải một tấm thảm yoga màu tím lịm ra ngay sát cửa ra vào. Thành thì bá đạo hơn, cậu ta dựng bốn cái thùng carton lên làm rào chắn, tạo thành một "căn cứ quân sự" biệt lập dưới chân bàn làm việc. An – cô bạn đồng nghiệp cùng lứa với tôi – nhẹ nhàng kéo một chiếc túi ngủ từ trong tủ hồ sơ ra, chui tọt vào đó, chỉ để lộ mỗi cái đỉnh đầu.
“Này lính mới, đứng đờ ra đó làm gì? Tắt điện đi kẻo sếp mắng!” – Thành thò đầu ra khỏi đống carton, ném cho tôi một tấm bìa cứng – “Trải tạm cái này mà nằm, Nhất Tâm không có giường tầng đâu.”
Tôi đứng hình nhìn văn phòng bỗng chốc biến thành một khu trại tị nạn tự phát. Đèn tuýp vụt tắt, chỉ còn ánh sáng leo lét từ cái máy xông tinh dầu đang phun khói phì phì. Trong bóng tối, tiếng ngáy của sếp Tiến bắt đầu vang lên từ phía phòng riêng – một tiếng ngáy dồn dập, đứt quãng như tiếng động cơ máy cày bị hỏng bugi.
Mùi tinh dầu càng lúc càng đậm đặc, át cả dưỡng khí. Tôi nằm xuống tấm bìa carton, lưng đau ê ẩm, mũi thì tê dại. Cạnh tôi, chị Hoa bắt đầu lẩm nhẩm đọc kinh gì đó trước khi ngủ, còn Thành thì thỉnh thoảng lại đạp chân vào thùng carton tạo ra những tiếng động khô khốc. Cảm giác ngột ngạt và kỳ quặc này khiến tôi tự hỏi: Liệu mình có đang thực sự tỉnh táo, hay đây là một giấc mơ hoang đường do hít quá nhiều tinh dầu sả?
Giữa không gian nồng nặc mùi lẩu gà sả ớt ấy, tôi thấy An khẽ cựa mình, thò tay ra khỏi túi ngủ để tắt cái máy xông đang phun khói vào mặt chị Hoa. Chị Hoa gầm gừ một tiếng trong cổ họng khiến An rụt tay lại ngay lập tức. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên, nhưng tiếng ngáy của sếp Tiến bỗng lên một nốt cao chót vót, nghe như tiếng còi tàu hỏa hú gọi vào ga.
Chào mừng đến với chiến trường ngủ trưa của Nhất Tâm. Ở đây, chúng tôi không chỉ bán văn phòng phẩm, chúng tôi còn bán cả sức chịu đựng của con người trước những phát kiến vĩ đại của sếp.