Nếu có một thứ vũ khí có thể tiêu diệt sự nghiệp của một nhân viên văn phòng nhanh hơn cả việc đi trễ quá số buổi quy định, thì đó chính là group chat nói xấu sếp. Ở công ty Nhất Tâm, vũ khí này mang một cái tên hết sức ngây ngô: "Hội những người ghét ăn hành".
Sở dĩ có cái tên này là vì sếp Tiến cực kỳ thích ăn hành. Bát phở của ông luôn xanh mướt một màu hành lá, và "hành" ở đây cũng chính là những mớ đạo lý dài dằng dặc mà ông hay "ban phát" cho chúng tôi vào mỗi buổi sáng. Group này là nơi Thành chuyên chế ảnh sếp đang ngủ ngáy, nơi chị Hoa than vãn về việc sếp ký nhầm hóa đơn, và nơi tôi xả bớt nỗi kinh hoàng về những buổi phỏng vấn diễn kịch.
Mọi chuyện vẫn yên bình cho đến sáng thứ Tư định mệnh.
Tôi đang mải mê gõ báo cáo thì điện thoại rung bần bật. Một dòng thông báo hiện lên trên màn hình khiến tim tôi suýt nhảy ra khỏi lồng ngực: "Sếp Tiến đã được thêm vào nhóm".
Cả văn phòng bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc. Tôi liếc sang Thành, mặt cậu ta cắt không còn giọt máu. Chị Hoa thì run rẩy đến mức bấm nhầm phím Delete, xóa sạch một cột bảng tính lương. Thủ phạm là Thành. Trong lúc loay hoay gửi file tài liệu cho sếp, cậu ta đã lỡ tay nhấn nhầm vào cái avatar hình hoa hướng dương của sếp và kéo thẳng vào "hang ổ" phản động.
"Thôi xong rồi, chuẩn bị viết đơn thôi các ông ạ," Thành thào thào, mồ hôi hột chảy dài trên thái dương.
Năm phút trôi qua. Sếp Tiến vẫn im lặng. Chúng tôi nín thở nhìn chằm chằm vào điện thoại. Đột nhiên, icon "Thả tim" hiện lên ngay dưới bức ảnh sếp đang há hốc mồm ngủ trưa do Thành chụp tuần trước.
"Chết thật! Sếp thấy rồi!" An khẽ rên rỉ.
Trong giây phút sinh tử, bộ não của một nhân viên kinh doanh vừa trải qua thử thách "diễn kịch" như tôi bỗng hoạt động hết công suất. Tôi đứng bật dậy, ra hiệu cho cả phòng rồi gõ một dòng tin nhắn thần tốc vào group: "Chào mừng Sếp Tiến đã tham gia Hội những người ghét ăn hành! Đây là nhóm bí mật mà tụi em lập ra để học tập phong cách của sếp đó ạ!"
Thành hiểu ý ngay lập tức, cậu ta nhảy vào "chữa cháy" với tốc độ ánh sáng: "Đúng rồi sếp ơi! 'Hành' ở đây là viết tắt của 'Hành động'. Tụi em ghét chỉ nói suông nên gọi là Ghét Ăn Hành suông, chỉ thích hành động thực tế như sếp thôi!"
Chị Hoa vốn là người cứng nhắc cũng phải tung ra chiêu cuối: "Ảnh sếp ngủ trưa là em bảo Thành chụp đó. Để tụi em thấy sếp đã tận hiến cho công ty đến mức kiệt sức thế nào. Ngưỡng mộ sếp quá!"
Cửa phòng giám đốc mở toang. Sếp Tiến bước ra, mắt rưng rưng cảm động. Ông cầm điện thoại, giọng run run: "Anh... anh không ngờ các em lại sâu sắc đến thế. Anh cứ tưởng các em lập nhóm để chê anh hay nói đạo lý, hóa ra 'Hành' là 'Hành động' sao? Ý nghĩa quá! Thật sự quá ý nghĩa!"
Ông Tiến bắt đầu thao thao bất tuyệt về triết lý của cái tên nhóm mới. Ông bảo sẽ đổi tên nhóm thành "Nhất Tâm Hành Động", nhưng chúng tôi khóc lóc van xin rằng hãy giữ cái tên cũ để làm "kỷ niệm về sự khiêm nhường".
"Được rồi, để cảm ơn sự hâm mộ của các em, trưa nay anh mời cả phòng đi ăn..." Sếp ngừng lại một chút, mắt sáng rực "...Bún chả nhiều hành!"
Chúng tôi nhìn nhau, cười trong nước mắt. Cả trưa hôm đó, năm con người ngồi quanh bàn bún chả, vừa húp sụp soạt vừa cố nuốt đống hành lá cao như núi mà sếp Tiến nhiệt tình gắp cho từng đứa. Mỗi khi định nhăn mặt vì mùi hành nồng nặc, chúng tôi lại nhớ đến cái lệnh "Thả tim" đầy ám ảnh kia và tự nhủ: Ăn hành lá vẫn tốt hơn là ăn biên bản thôi việc.
Từ hôm đó, group chat bí mật của chúng tôi chính thức trở thành "vùng trắng". Muốn nói xấu sếp ư? Chúng tôi phải lập thêm một group khác mang tên: "Hội những người yêu màu tím" – vì sếp Tiến ghét nhất màu tím. Nhưng đó lại là một câu chuyện bi hài khác của cái văn phòng kỳ quặc này.