Sáng thứ Hai, sếp Tiến đến văn phòng với một tâm thế bất an tột độ. Nguyên nhân là vì tối qua sếp vừa xem một chương trình phóng sự về an toàn phòng cháy chữa cháy trong các tòa nhà cũ. Sếp đứng giữa văn phòng, tay cầm chiếc loa cầm tay mini (không hiểu sếp đào đâu ra), dõng dạc tuyên bố:
“Các em ạ! Tính mạng con người là trên hết. Nhất Tâm chúng ta có thể thiếu đơn hàng, nhưng không thể thiếu kỹ năng sinh tồn. Anh nghi ngờ cái chuông báo cháy của tòa nhà này chỉ để làm cảnh. Thành! Hôm nay anh giao cho chú nhiệm vụ đặc biệt: Kiểm tra hệ thống cảnh báo cho anh!”
Thành, gã thanh niên vốn thừa năng lượng và thiếu sự thận trọng, lập tức hưởng ứng nhiệt liệt. Cậu ta vốn dĩ đã ngứa ngáy chân tay với đống giấy vụn từ cái máy hủy tài liệu bị kẹt từ tuần trước. Trong khi đó, chị Hoa kế toán đang mải mê gõ những con số thuế má, hoàn toàn không để tâm đến cuộc đối thoại đậm chất “sinh tồn” kia.
“Sếp yên tâm, để em thổi bùng lên ngọn lửa trách nhiệm của Nhất Tâm!” – Thành tuyên bố hùng hồn.
Thành kéo một cái thùng rác bằng sắt ra giữa sảnh, đổ vào đó một vốc giấy vụn rồi lấy chiếc bật lửa Zippo ra. Tôi đứng cạnh, cảm thấy có gì đó sai sai nhưng chưa kịp can ngăn thì một ngọn lửa nhỏ đã liếm vào đống giấy khô. Khói bắt đầu bốc lên. Đen và khét.
Oái oăm thay, cái chuông báo cháy của tòa nhà cũ kỹ này không hề nhạy như sếp Tiến kỳ vọng. Ngọn lửa trong thùng rác bắt đầu cháy đượm hơn, khói bốc lên nghi ngút nhưng cái chuông vẫn im lìm như tờ. Sếp Tiến bắt đầu sốt ruột, cầm loa gào lên: “Khói thế này mà không kêu à? Thành! Cho thêm ít giấy vào, phải để nhiệt độ tăng cao lên thì cảm biến nó mới nhận diện được chứ!”
Thành hăng máu đổ thêm cả xấp tờ rơi quảng cáo cũ vào. Chỉ trong chớp mắt, ngọn lửa bùng lên cao quá đầu người. Khói bắt đầu cuộn tròn trên trần nhà, che lấp cả cái máy xông tinh dầu tội nghiệp của sếp. Đúng lúc này, chị Hoa kế toán ngẩng đầu lên.
Điều đầu tiên chị thấy không phải là sếp Tiến, mà là một quầng lửa đỏ rực đang nhảy múa ngay sát bàn làm việc của mình. Bản năng sinh tồn của một người đàn bà nắm giữ tay hòm chìa khóa trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chị Hoa không hét lên, cũng không bỏ chạy. Chị nhìn thấy bình nước lọc 20 lít đặt trên máy làm nóng lạnh ngay bên cạnh. Với một sức mạnh thần kỳ mà có lẽ cả lực lượng cứu hỏa chuyên nghiệp cũng phải ngả mũ, chị nhấc bổng bình nước đầy ắp lên.
“CHÁYYYYYYY!” – Chị Hoa rít lên một tiếng xé lòng.
Đúng lúc đó, sếp Tiến đang đứng ngay sát thùng rác để… quan sát độ cháy của giấy. Chị Hoa vung mạnh bình nước. Nhưng thay vì dập tắt gọn gàng ngọn lửa trong thùng rác, do quá hoảng loạn và sức nặng của bình nước, mục tiêu của chị đã bị lệch đi khoảng ba mươi độ.
Ào!
Một thác nước đổ ập xuống từ trên cao, ngay giữa đỉnh đầu của sếp Tiến. Cả người sếp ướt sũng từ đầu đến chân như vừa được vớt lên từ dưới hồ Gươm. Chiếc sơ mi hoa hòe của sếp dán chặt vào người, cái loa cầm tay mini trên tay sếp phát ra tiếng xẹt xẹt rồi tắt lịm. Ngọn lửa trong thùng rác bị nước tạt trúng một nửa, tạo ra một làn khói trắng xóa, mù mịt khắp văn phòng.
Chuông báo cháy bấy giờ mới bắt đầu reo vang: Reng… Reng… Reng… Hệ thống vòi phun nước tự động trên trần nhà (loại cảm biến nhiệt đời cũ) cuối cùng cũng bị kích hoạt. Trong giây lát, văn phòng Nhất Tâm biến thành một công viên nước thực thụ. Nước phun xối xả xuống máy tính, bàn ghế và cả xấp tài liệu thuế của chị Hoa.
Thành đứng chết trân với chiếc bật lửa trên tay. Tôi và An vội vàng lấy ô che cho mấy cái máy tính. Giữa màn mưa nhân tạo ấy, sếp Tiến vuốt nước trên mặt, nhìn chị Hoa bằng ánh mắt thẫn thờ.
“Hoa ơi… anh bảo thử chuông… chứ anh có bảo chú tưới cây đâu…”
Chị Hoa lúc này mới nhận ra mình vừa gây ra thảm cảnh, chị vẫn cầm cái bình nước rỗng, giọng run run: “Em… em thấy lửa to quá… em tưởng sếp đang… tự thiêu.”
Kết quả của buổi diễn tập sinh tồn là cả văn phòng phải dành cả buổi chiều để lau dọn và sấy tài liệu. Sếp Tiến phải mặc tạm cái áo khoác của Thành vì áo sơ mi đã ướt nhẹp. Điều kỳ lạ nhất là sau vụ việc, sếp không hề mắng Thành hay chị Hoa một câu nào. Sếp chỉ ngồi bó gối ở góc phòng, nhìn cái trần nhà đang nhỏ nước và lẩm bẩm: “Ít nhất thì… cái chuông báo cháy vẫn còn dùng tốt các em ạ.”
Tôi nhìn sếp, rồi nhìn chị Hoa đang vừa lau bàn vừa sụt sịt, bỗng thấy cái văn phòng này đúng là một "tổ hợp của sự bất ổn", nhưng chẳng hiểu sao, lòng tôi lại thấy ấm áp lạ kỳ giữa tiết trời ẩm ướt này.